THỜI GIAN LÀM VIỆC 24/24
 

HOTLINE : (028) 6270 0119 - (028) 2215 4274
0982 120 908 - 090 371 5529 - 0933 161 985
Cơ sở 1: 1051 Bình Quới (XVNT) - P.28 - Q.Bình Thạnh - Tp.HCM
Cơ sở 2: 978 Nguyễn Duy Trinh - P. Phú Hữu - Q9 - Tp.HCM

TRUNG TÂM ĐIỀU DƯỠNG VÀ CAI NGHIỆN MA TÚY THANH ĐA 
Địa chỉ : 1051 Bình Quới (Xô Viết Nghệ Tĩnh) - P.28 - Q.Bình Thạnh - Tp.HCM
Điện thoại: (08).38986513 - 38986515(Ext:12) - (08).22154274 - MST: 0301910027

TỐ CÁO TRONG TRUONG NÀY LÀ SAI

http://www.gocnhinthoidai.org
Chưa cần phải nghiên cứu sâu về pháp luật nhưng hiểu một cách căn bản nhất: Pháp luật là để bảo vệ quyền lợi chính đáng cho một chủ thể nhất định nào đó trong một trường hợp nhất định nào đó. Tuy nhiên, một số người lại định dùng kế “gậy ông đập lưng ông”, dùng “pháp luật” để tố cáo “người thực thi pháp luật” vi phạm pháp luật, như trường hợp của linh mục đoàn giáo hạt Đông Tháp, giáo phận Vinh mới đây chẳng hạn lại chẳng thấy đúng chút nào cả. Thậm chí còn thấy vô lý. 
 
 
 
Chuyện là trong bản “Tố cáo” mới đây của giáo hạt Đông Tháp “về việc bất ổn xảy ra gần đây trên địa bàn giáo xứ Đông Kiều, huyện Diễn Châu” đã cho thấy rõ ý đồ định dùng “pháp luật” để tố cáo “những người thực thi pháp luật”. Tuy nhiên có quá nhiều điều “ngược” ở đây. Hôm nay là thứ bảy, mọi người cho phép tôi nói hơi dài dòng một chút.
 
Lý do nằm ở bốn điểm chính: Chủ thể đứng ra tố cáo, chủ thể bị tố cáo, chủ thể được “bảo vệ” và căn cứ dùng để tố cáo. 
 
Thứ nhất, về chủ thể đứng ra tố cáo: Đó là linh mục đoàn giáo hạt Đông Tháp, giáo phận vinh mà cụ thể người ký tên ở đây là Linh Mục Quản Hạt Trưởng Ban Công Lý - Hòa Bình Giáo Hạt: Đaminh Phạm Xuân Kế Phêrô Khanh – Nguyễn Duy Khanh. Cái dễ hiểu của việc “bảo vệ” đó là giáo xứ Đông Kiều thuộc hạt Đông Tháp. Nói vui chút, chứ chả lẽ “con” sai rồi bị người ta đập mà “mẹ” lại đứng im nhìn. Do đó, lý do để hạt Đông Tháp đứng ra bảo vệ xứ Đông Kiều cũng không khiến dư luận khó hiểu. Mà cái khó hiểu ở đâu thì chút nữa tôi sẽ nói rõ hơn.
 
 
Điểm thứ hai ở đây, đó là chủ thể bị “tố cáo”. Đó là ai? Theo như đơn tố cáo của hạt Đông Tháp thì đó là “côn đồ”. Thực tế khi xem qua đơn tố cáo thì đó chỉ là cách nói bóng gió của hạt Đông Tháp. Đơn tố cáo có đoạn: “Điều đáng nói là các sự việc trên xảy ra có sự chứng kiến của lực lượng công an và chính quyền địa phương. Tuy nhiên, công an và chính quyền vẫn làm ngơ cho các nhóm côn đồ ngang nhiên vi phạm pháp luật. Đây phải chăng là hành động được sắp xếp, dàn dựng của chính quyền?”.
 
Đó rõ ràng ám chỉ ai thì mọi người đều nhìn ra rồi đây. Nhưng tôi tức là tức ở chỗ này. Theo bản tường trình sự việc của giáo xứ Đông Kiều thì “một nhóm người quá khích” xông vào đập phá nhà cửa của một số hộ giáo dân, còn công an với chính quyền thì đứng xem". 
 
Nhưng thông tin thực tế đã được kiểm chứng, đó là do bức xúc trước những hành vi vi phạm, thách thức chính quyền của linh mục Nguyễn Ngọc Ngữ, quản xứ Đông Kiều trong thời gian qua, nhiều người dân đã nhiều lần phản đối, kéo đến để “làm cho ra nhẽ” với linh mục này. Những thời điểm như thế, lực lượng Công an huyện Diễn Châu đã chủ động điều động lực lượng, phương tiện đến đảm bảo ANTT tại các ngã 3, ngã tư và những điểm có thể dẫn đến việc người dân có thể kéo vào nhà thờ xứ. Nếu không có lực lượng Công an xuất hiện kịp thời không biết chuyện gì có thể xảy ra. Ấy thế mà người đời mới nói “làm phúc phải tội” là thế.
 
 
Điểm thứ ba ở đây, đó là chủ thế được “bảo vệ”: Linh mục quản xứ Đông Kiều – Nguyễn Ngọc Ngữ. Có lẽ cũng không cần phải nói gì thêm về linh mục ba chữ ngờ này nữa. Mọi người ai chưa rõ thì tự tìm hiểu thêm. Thông tin về những hành vi sai phạm của linh mục này đầy rẫy trên mạng, thậm chí bạn chỉ gặp bất kỳ ai từ già tới trẻ ở xã diễn mỹ thì ai cũng có thể kể ra một loạt sai phạm của linh mục Ngữ cho bạn nghe.
 
 
Và điểm cuối cùng, đó là cái mà linh mục đoàn giáo hạt Đông Tháp gọi là “căn cứ” để “tố cáo”. Đơn tố cáo đưa ra ba “căn cứ”. Căn cứ thứ nhất là “bản tường trình của Hội đồng mục vụ và bản tường trình của Linh mục quản xứ Đông Kiều về sự việc xảy ra trên địa bàn giáo xứ từ ngày 30 tháng 08 đến ngày 20 tháng 09 năm 2017”. Căn cứ thứ hai là “Căn cứ vào những hình ảnh ghi lại vụ việc tại hiện trường”. Căn cứ thứ ba là “pháp luật được ghi trong bộ luật hình sự nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam”.
 
 
Điểm chung giữa ba căn cứ đó là đều chả liên quan gì đến thực tế tình hình diễn ra cả. Hai căn cứ đầu thì đã quá ư là sai sự thật rồi. Bởi hai bản tường trình đó chẳng khác gì những bài văn không có nội dung, chắp sự việc này, ghép sự việc kia, thêm thắt vào cho đủ bố cục bài văn. Đáng nói là việc thêm bớt tình tiết lại khiến cho ai chưa biết bản chất lại hiểu ngược lại, vụ việc đi theo mạch chuyện với một hướng hoàn toàn trái ngược với những điều ra xảy ra. Vậy thì, Có hay không vụ việc “một nhóm người” đến đòi gặp linh mục Ngữ? Rõ ràng là có. Họ đến gặp để làm gì? Mục đích họ đến là gì? Họ có phải là “côn đồ” hay là “một nhóm người quá khích” như mô tả của bản tường trình không? Chính đó là những điểm dẫn đến sự trái ngược giữa nội dung thực tế và nội dung trong bản tường trình. Từ đó có thể khẳng định hai căn cứ đầu mà Đơn tố cáo của linh mục đoàn giáo hạt Đông Tháp đưa ra lại chả thành “căn cứ” một chút nào. Tưởng chừng đó là chỗ nhô ra để “đơn tố cáo” bấu víu vào đó nhưng hóa ra đó lại là hàng giả, độn silicon. Thậm chí hai miếng silicon đó còn gây hại sức khỏe cho chủ thế của nó, “phản tác dụng”, quay ngược lại “tố cáo” chính “đơn tố cáo” đó. 
 
Với việc phát hiện hai căn cứ đầu của đơn tố cáo là “hàng giả”, do đó, việc đưa ra cái cớ nghe tưởng chừng có vẻ hợp lý, nhằm thuyết phục ngược đọc hơn, đó là “pháp luật” thì lại càng làm cho cả chủ thể đứng ra tố cáo và chủ thể được “bảo vệ” bởi đơn tố cáo trở thành “đơ”, bị "mắc kẹt" giữa nhiều luồng nhận định, không tìm được lối ra. 
 
Họ đưa ra nào là: 
 
“1- Hành vi đột nhập vào nhà và phá hoại tài sản, là vi phạm quyền bất khả xâm phạm chỗ ở (Ðiều 73 Hiến Pháp 1992, sửa đổi 2001), quyền sở hữu hợp pháp (Ðiều 58 Hiến pháp 1992, sửa đổi 2001).
2- Hành vi gây rối trật tự công cộng của chính quyền và các đoàn thể xã Diễn Mỹ đã vi phạm pháp luật khoản 1, điều 245, bộ luật hình sự.
 
3- Việc sử dụng vũ khí trái pháp luật để khủng bố tinh thần, tính mạng, gây hoang mang, bất ổn cho đời sống của nhân dân đã vi phạm pháp luật điều 230, 611, 103, bộ luật hình sự.
 
4- Hành động gây chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc đã vi phạm pháp luật khoản C, điều 87, bộ luật hình sự năm 1999 sửa đổi bổ sung năm 2009.
 
5- Ðặc biệt, việc đập phá tượng thánh trên bàn thờ tư gia là hành vi phạm thánh, xúc phạm nghiêm trọng quyền tự do tôn giáo (Ðiều 70 Hiến Pháp Việt Nam 1992, sửa đổi 2001).
 
 
Đọc mà chán luôn. Ai trên đời lại có chuyện: Một người dùng pháp luật để bảo vệ một người khác, nhưng mà “người khác đó” lại vi phạm chính những điều mà người dùng pháp luật dùng để bảo vệ cho người đó”. Đoạn này cho tôi chơi chữ một chút. 
 
Mà ai để ý không? Trong 5 hành vi vi phạm mà hạt Đông Tháp đưa ra trong đơn tố cáo để tố cáo “một nhóm người” nhằm bảo vệ cho lm Nguyễn Ngọc Ngữ thì có đến 4 hành vi mà linh mục Nguyễn Ngọc Ngữ đã vi phạm (chưa kể đến một số hành vi khác). Thế thì chúng ta hiểu được cái đơn tố cáo này nó lố bịch như thế nào rồi đấy. 
 
Mà nói đến vấn đề này thì cũng thật đáng trách cho người “tham mưu” nội dung đơn tố cáo của linh mục đoàn hạt Đông Tháp này cơ. Ai dè chưa chịu tìm hiểu kỹ mà cứ “tham mưu” rờ rờ cho “cấp trên”, làm cho cấp trên được một phen bẽ mặt trước bà con thiên hạ (cười)./. 

Đang xem 668

Hôm nay 2,348

Tổng lượt xem 15,220,539