THỜI GIAN LÀM VIỆC 24/24
 

HOTLINE : (028) 6270 0119 - (028) 2215 4274
0982 120 908 - 090 371 5529 - 0933 161 985
Cơ sở 1: 1051 Bình Quới (XVNT) - P.28 - Q.Bình Thạnh - Tp.HCM
Cơ sở 2: 978 Nguyễn Duy Trinh - P. Phú Hữu - Q9 - Tp.HCM

TRUNG TÂM ĐIỀU DƯỠNG VÀ CAI NGHIỆN MA TÚY THANH ĐA 
Địa chỉ : 1051 Bình Quới (Xô Viết Nghệ Tĩnh) - P.28 - Q.Bình Thạnh - Tp.HCM
Điện thoại: (08).38986513 - 38986515(Ext:12) - (08).22154274 - MST: 0301910027

CHIẾN TRANH VIỆT NAM: NỘI CHIẾN CHỐNG NGOẠI XÂM

googletienlang2014.blogspot.com

NỘI CHIẾN?

 

Một cựu binh Mỹ bên bức tường tưởng niệm hơn 58 ngàn lính Mỹ tử trận tại VN

 Nếu là Nội chiến thì hơn 58 ngàn lính Mỹ chết ở VN cũng đều là con Lạc cháu Hồng cả hay sao?

Lời dẫn: Cứ mỗi dịp 30/4 là các cụ Cờ vàng Cali và các anh chị dzận chấy trong nước lại rên rỉ điệp khúc "Cuốc hận", "Nội chiến", "Cộng sản Bắc Việt xâm chiếm miền Nam".....
Vậy hãy xem người Mỹ nói gì về cuộc chiến tranh này.

********************************

 

Đây là ý kiến của Tiến sĩ Daniel Ellsberg, cựu sĩ quan Lầu Năm Góc và là cố vấn Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ trong buổi phỏng vấn với CNN và  trong cuốn "Secrets: A Memoir of Vietnam and the Pentagon Papers"- "Những Bí mật về Chiến tranh Việt Nam, Viking, 2002, p.255:
“Không làm gì có chiến tranh Đông Dương thứ nhất và thứ nhì, chỉ có một cuộc xung đột nối tiếp trong một phần tư thế kỷ… Dùng ngôn từ thực tế, đứng về một phía (Mỹ), ngay từ đầu nó đã là một cuộc chiến của Mỹ: mới đầu là Pháp-Mỹ, sau đến toàn là Mỹ. Trong cả hai trường hợp, nó là một cuộc đấu tranh của người Việt Nam – không phải là tất cả người Việt Nam nhưng cũng đủ đểduy trì cuộc đấu tranh – chống chính sách của Mỹ và những kinh viện, ủy nhiệm, kỹ thuật gia, hỏa lực, và cuối cùng, quân đội và phi công, của Mỹ.

 

Cuộc chiến đó không có gì là “nội chiến”, sau 1956 hay 1960, như nó đã không từng là nội chiến trong cuộc tái chiếm thuộc địa của Pháp được Mỹ ủng hộ. Một cuộc chiến mà trong đó một phía hoàn toàn được trang bị và trả lương bởi một quyền lực ngoại quốc - một quyền lực nắm quyền quyết định về bản chất của chế độ địa phương vì những quyền lợi của mình - thì không phải là một cuộc nội chiến.

 

Bảo rằng chúng ta “xía vào” cái gọi là “đích thực là một cuộc nội chiến”, như hầu hết các tác giả Mỹ, và ngay cả những người có khuynh hướng tự do chỉ trích cuộc chiến cho rằng như vậy cho đến ngày nay, đơn giản chỉ là che dấu một sự thực đau lòng hơn, và cũng chỉ là một huyền thoại như là luận điệu chính thức về một “cuộc xâm lăng từ miền Bắc”.

 

“Theo tinh thần Hiến Chương Liên Hiệp Quốc và theo những lý tưởng mà chúng ta công khai thừa nhận, đó là một cuộc ngoại xâm, sự xâm lăng của Mỹ”.

 

Cuốn sách “Chiến Tranh Việt Nam Và Văn Hóa Mỹ” do John Carlos Rowe and Rick Berg viết, có đoạn:

 

“Tưởng cũng nên nhớ lại vài sự kiện. Mỹ đã dính sâu vào nỗ lực của Pháp để tái chiếm thuộc địa cũ của họ, biết rằng kẻ thù là phong trào quốc gia của Việt Nam. Số tử vong vào khoảng nửa triệu. Khi Pháp rút lui, Mỹ lập tức hiến thân vào việc phá hoại Hiệp Định Genève năm 1954, dựng lên ở miền Nam một chế độ khủng bố, cho đến năm 1961, giết có lẽ khoảng 70.000 “Việt Cộng”, gây nên phong trào kháng chiến mà từ 1959 được sự ủng hộ của nửa miền Bắc tạm thời chia đôi bởi Hiệp Định Genève mà Mỹ phá ngầm. Trong những năm 1961-62, Tổng thống Kennedy phát động cuộc tấn công thẳng vào vùng quê Nam Việt Nam với những cuộc thả bom trải rộng, thuốc khai quang trong một chương trình được thiết kế để lùa hàng triệu người dân vào những trại (ấp chiến lược?) nơi đây họ được bảo vệ bởi những lính gác, giây thép gai, khỏi quân du kích mà Mỹ thừa nhận rằng được dân ủng hộ. Mỹ khẳng định là đã được mời đến, nhưng như tờ London Economist đã nhận định chính xác, “một kẻ xâm lăng là một kẻ xâm lăng trừ phi được mời bởi một chính phủ hợp pháp.” Mỹ chưa bao giờ coi những tay sai mình dựng lên là có quyền hợp pháp như vậy, và thật ra Mỹ thường thay đổi những chính phủ này khi họ không có đủ thích thú trước sự tấn công của Mỹ hay tìm kiếm một sự dàn xếp trung lập được mọi phía ủng hộ nhưng bị coi là nguy hiểm cho những kẻ xâm lăng, vì như vậy là phá ngầm căn bản cuộc chiến của Mỹ chống Nam Việt Nam. Nói ngắn gọn, Mỹ xâm lăng Nam Việt Nam, ở đó Mỹ đã tiến tới việc làm ngơ tội ác xâm lăng với nhiều tội ác khủng khiếp chống nhân lọại trên khắp Đông Dương”.

 

Tác giả Cuốn sách viết tiếp:

 

“Có đến 77% lục quân, 66% thủy quân lục chiên và không quân, 40% hải quân, 6,5 triệu lượt binh sĩ, 22.000 xí nghiệp của nước Mỹ đã được huy động để phục vụ chiến tranh VN. Chừng như chưa đủ, Mỹ còn lôi kéo năm nước phụ thuộc Mỹ bao gồm Úc, New Zealand (châu Đại Dương), Hàn Quốc (Đông Bắc Á) và Thái Lan, Philippines (Đông Nam Á) với số quân lúc cao nhất hơn 70.000 cùng tham chiến với 550.000 quân viễn chinh Mỹ, làm nòng cốt cho hơn 1 triệu quân ngụy Sài Gòn.

 

Theo thống kê chưa đầy đủ, Mỹ đã chi trực tiếp cho cuộc chiến tranh VN tới 676 tỉ USD, so với 341 tỉ USD trong chiến tranh thếgiới thứ hai và 54 tỉ trong chiến tranh Triều Tiên, và nếu tính cả chi phí gián tiếp thì lên tới 920 tỉ USD (VN, con số và sự kiện (1945-1989), 1990-Sức mạnh VN, 1976). Những chi phí khổng lồ này tính theo thời giá hiện nay đủ sức vực cả các nước thế giới thứ ba vượt qua đói nghèo, lạc hậu để rút ngắn khoảng cách phát triển so với các nước thuộc “câu lạc bộ nhà giàu” như các nhóm G7, OECD... (!)”
Và “Để thực hiện mục đích “hủy diệt và nô dịch”dân tộc VN, Mỹ đã giội xuống hai miền Nam, Bắc hơn 7,8 triệu tấn bom đạn, một khối lượng bom đạn lớn hơn lượng bom đạn mà Mỹ đã sử dụng trong bất cứ cuộc chiến tranh nào trước đó. Trong chiến tranh phá hoại ở miền Bắc Việt Nam của Mỹ, bình quân một người dân phải chịu 45,5 kg bom đạn, 1km2 chịu 6 tấn bom đạn. Chỉ trong mười năm (1961-1971), quân đội Mỹ đã phun hơn 20 triệu gallon (1gallon = 3,78 lít) chất độc da cam cũng như nhiều thuốc “diệt cỏ” chứa hóa chất chết người dioxin đã làm cho hàng triệu người VN mắc bệnh, vô số thai nhi biến dạng và di chứng kéo dài cho đến tận ngày nay.”

“Vào đầu năm 1988, lần đầu tiên Chính phủ Mỹ buộc phải chính thức thừa nhận rằng 15% cựu chiến binh Mỹ từ chiến tranh VN trở về, nghĩa là khoảng 50.000 người vẫn còn bị rối loạn tâm thần nghiêm trọng mà nguyên nhân của căn bệnh này là do họ đã tham chiến ở VN và tất nhiên đã từng gây tội ác dù là trực tiếp hay gián tiếp.”

Mời xem thêm một vài hình ảnh tội ác lính Mỹ ở VN:

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn Thúy Hoa

 

 

vov.vn

KỶ NIỆM 40 NĂM THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC: CÙNG KHÁCH QUAN NHÌN LẠI CHẾ ĐỘ “VIỆT NAM CỘNG HÒA”

Cứ đến dịp lễ 30/4 hàng năm, người dân Việt Nam lại phấn khởi kỷ niệm chiến thắng chung của toàn dân tộc trước các thế lực ngoại xâm – chiến thắng vĩ đại đã giúp non sông thu về một mối. Chiến thắng này đã nối tiếp chiến thắng Điện Biên Phủ cũng như các chiến thắng hào hùng khác của cha ông ta thời Bà Trưng, Bà Triệu, Ngô Quyền,…

cung khach quan nhin lai che do "viet nam cong hoa" hinh 0

Tranh cổ động kỷ niệm 40 năm Ngày giải phóng miền Nam (ảnh: Tapchithethao)

Mặc dầu vậy, một bộ phận nhỏ người gốc Việt sống ở nước ngoài lại hậm hực coi dịp 30/4 là “ngày hận, tháng đen” và tổ chức kỷ niệm sự kiện này theo cách riêng của họ. Có lẽ do chưa thấm hết lịch sử Việt Nam hoặc bị các thế lực hắc ám nào đó lừa phỉnh nên họ vẫn coi cuộc kháng chiến chống Mỹ như một cuộc nội chiến. Theo họ, cái chính thể mang tên “Việt Nam Cộng hòa” là hoàn toàn hợp pháp và sự sụp đổ của chế độ đó là do sự “cưỡng chiếm” từ miền Bắc.

Trước các luận điệu hoặc ngộ nhận này, chúng ta cần nhìn lại lịch sử và làm một cuộc “giải phẫu” chế độ Việt Nam Cộng hòa cùng hai công cụ bạo lực của nó là Quân lực Việt Nam Cộng hòa và Cảnh sát Quốc gia Việt Nam Cộng hòa để thấy rõ bản chất của nó và những sự thật mười mươi.

Chính quyền bất hợp pháp

Có thể nói, ngay từ đầu, chính thể “Việt Nam Cộng hòa” đã không có một cơ sở pháp lý vững vàng nào. Mãi tới tận năm 1955 nó mới ra đời và ra đời một cách bất hợp pháp trên nửa lãnh thổ phía nam của Việt Nam như một “sáng tạo” thuần túy của người Mỹ nhằm theo đuổi các mục tiêu phản ánh lợi ích riêng của họ (thị trường Đông Nam Á, gia tăng ảnh hưởng ở vị trí chiến lược, ngăn chặn làn sóng xã hội chủ nghĩa…).

Trong khi đó Việt Nam Dân chủ Cộng hòa được thành lập một cách chính danh trên toàn lãnh thổ Việt Nam vào năm 1945 sau cuộc Cách mạng tháng Tám của muôn triệu con dân đất Việt trước khi bất kỳ một lực lượng quân Đồng minh nào vào giải giáp quân Nhật. Ngay trong năm 1946, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã tiến hành tổng tuyển cử bầu Quốc hội theo chế độ phổ thông đầu phiếu trên toàn quốc với sự tham gia của đông đảo đồng bào và đã có bản Hiến pháp đầu tiên được thông qua – hai sự kiện này đặt cơ sở pháp lý vững chắc cho nhà nước dân chủ mới khai sinh. Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã ban hành những sắc lệnh, những văn bản pháp lý đầu tiên khẳng định nền độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ từ Bắc chí Nam.

Không những vậy, sau năm 1954 nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, dù đang trên thế thắng về mặt quân sự (với trận Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu) vẫn chấp nhận một cuộc tổng tuyển cử sòng phẳng trên tinh thần hòa hợp để thống nhất đất nước đang tạm thời bị chia cắt. Tuy nhiên cả phía Mỹ và cái gọi là Việt Nam Cộng hòa đều kiên quyết từ chối thiện chí đó!

Theo Hiệp định Geneva, Việt Nam chỉ tạm thời bị chia cắt làm 2 miền, giới tuyến quân sự chỉ là tạm thời và không phải là biên giới quốc gia. Theo Hiệp định này, hai bên sẽ tiến hành hiệp thương để thống nhất đất nước trong năm 1956.

Tuy nhiên ông Ngô Đình Diệm - do CIA (Mỹ) “tìm thấy” và đưa về Việt Nam làm Thủ tướng của chính phủ bù nhìn Bảo Đại - đã tuyên bố không có tổng tuyển cử gì hết, trắng trợn vi phạm Hiệp định Geneva, và đi ngược lại nguyện vọng thống nhất của dân tộc.

Thời đó, người Mỹ và phe cánh của ông Diệm lo sợ uy tín to lớn của Chủ tịch Hồ Chí Minh, Mặt trận Việt Minh và Đảng Lao động Việt Nam và tin rằng nếu tiến hành bầu cử tự do, Hồ Chí Minh sẽ giành được tới 80% số phiếu. Do vậy ông Diệm với sự giúp đỡ của người Mỹ đã phải sử dụng nhiều “mưu hèn kế bẩn” để củng cố quyền lực của mình (với tư cách là Thủ tướng), rồi gian lận trong cuộc “trưng cầu dân ý” để hạ bệ luôn Quốc trưởng Bảo Đại, dựng lên “Việt Nam Cộng hòa” với Diệm làm Quốc trưởng và sau đó là Tổng thống. Tiếp đó, ông Diệm áp dụng nhiều chiêu thức man rợ để tàn sát những người kháng chiến cũ và những người yêu nước chân chính, khủng bố tinh thần của nhân dân, củng cố chính quyền phản động của mình, công khai phá hoại Hiệp định Geneva, mưu đồ chia cắt lâu dài đất nước.

cung khach quan nhin lai che do "viet nam cong hoa" hinh 1

Cảnh chính quyền “Việt Nam Cộng hòa” xử bắn sinh viên Lê Văn Khuyên ngày 29/1/1965 ngay trên đường phố Sài Gòn (ảnh: Tư liệu)

Sau khi đã củng cố vững chắc chính quyền, Ngô Đình Diệm đã cho tiến hành “cải cách điền địa” với nội dung ngược với “cải cách ruộng đất” (mục tiêu dân cày có ruộng) mà cách mạng đã tiến hành trước đó. Với “cải cách điền địa”, ông Diệm đã tước đoạt đất đai của nông dân và khôi phục lại giai cấp địa chủ, tạo thêm chỗ dựa xã hội cho chế độ. Cho nên, sau này dù có mị dân đến mấy, chính quyền này cũng không giành được sự ủng hộ ở nông thôn.

Về bản chất chính trị, “Việt Nam Cộng hòa” đại diện cho các tầng lớp tư sản mại bản và phong kiến thân Mỹ.

Nền tảng trực tiếp cho sự ra đời của Việt Nam Cộng hòa là chính thể “Quốc gia Việt Nam” (1949-1955) – đây là một chế độ bù nhìn do Pháp lập nên trong thời kỳ kháng Pháp và do cựu hoàng Bảo Đại (mất ngôi hoàng đế sau Cách mạng tháng Tám) làm quốc trưởng. Quốc kỳ “ba que” của Việt Nam Cộng hòa cũng chính là quốc kỳ của “Quốc gia Việt Nam” được Pháp “trao trả độc lập”.

Như vậy, ngay từ đầu, chính thể này đã phạm nhiều tội ác và mang “gene” Việt gian rất rõ nét, từ “từng lỗ chân lông” của mình. Bước chuyển từ “Quốc gia Việt Nam” sang “Việt Nam Cộng hòa” là bước chuyển từ làm tay sai cho thực dân Pháp sang làm tay sai cho đế quốc Mỹ.

Theo thời gian, chính thể Việt Nam Cộng hòa ngày càng thối nát với tệ nạn tham nhũng, các cuộc đấu đá nội bộ và các cuộc đảo chính quân sự. Chế độ này không đại diện cho dân tộc và trên thực tế đã bị nhân dân và lịch sử quay lưng lại.

Còn tính chính danh của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa là rất cao, nên Mỹ không thể lấy cớ để lôi kéo quân của Liên Hợp Quốc vào lãnh thổ Việt Nam tham chiến như đã từng xảy ra trên bán đảo Triều Tiên.

Quân đội, cảnh sát mang gốc gác thực dân

Chính thể Việt Nam Cộng hòa là phi pháp nên các công cụ bạo lực của nó cũng chỉ là lực lượng phản dân hại nước, đang tâm làm tay sai cho các thế lực ngoại bang.

Quân lực Việt Nam Cộng hòa thường khoe là chiến đấu cho tự do. Tuy nhiên quân đội này lại phát xuất từ chính lực lượng ngụy quân đã sát cánh bên quân đội viễn chinh Pháp dưới lá cờ tam tài! Đa phần các tướng lĩnh cao cấp của quân đội Sài Gòn đều đã từng phục vụ trong quân đội Pháp hoặc quân đội “Quốc gia Việt Nam” của Bảo Đại để bảo vệ nền thống trị của người Pháp ở Đông Dương. Viên tướng tư lệnh Phạm Văn Phú, kẻ đã bại trận thảm hại tại chiến trường Tây Nguyên năm 1975, cũng từng là lính Việt chiến đấu hăng hái bên các chiến hữu Pháp tại Điện Biên Phủ năm 1954. Tại Điện Biên, ông Phạm Văn Phú khi đó si mê hát Quốc ca Pháp, hô hào các binh sĩ ngụy khác đánh trả quân Việt Minh của tướng Võ Nguyên Giáp.

Cái gọi là “Cảnh sát Quốc gia” của chế độ ngụy cũng không hơn. Nó bắt nguồn từ lực lượng cảnh sát và mật thám của Pháp tại Đông Dương từ năm 1946. Tướng Nguyễn Ngọc Loan - Tổng Giám đốc Cảnh sát Quốc gia ngụy, kẻ đã dùng súng lục bắn thẳng vào đầu một tù binh cộng sản ngay trước ống kính máy ảnh và máy quay phim của phóng viên ngoại quốc trên đường phố Sài Gòn năm 1968 - xuất thân là quân nhân trong quân đội Liên hiệp Pháp.

cung khach quan nhin lai che do "viet nam cong hoa" hinh 2

Người dân Sài Gòn đón chào quân giải phóng tháng 4/1975 (ảnh: Báo chí nước ngoài)

cung khach quan nhin lai che do "viet nam cong hoa" hinh 3

Khu vực Dinh "Độc lập" vào ngày 30/4/1975 (ảnh: Tư liệu)

Đến khi đổi chủ, hai lực lượng này lại hết lòng với các quan thầy Mỹ. Dù người ta có ngụy biện đến thế nào cũng không thể phủ nhận bản chất tay sai của quân đội và cảnh sát ngụy.

Cả quân lực và cảnh lực ngụy đã tham gia vào những chiến dịch “diệt cộng” rất dã man, trên tinh thần “thà giết nhầm còn hơn bỏ sót”. Thời Diệm, với luật 10/59, máy chém được lê khắp miền Nam để chặt đầu người cộng sản và làm họ lung lạc ý chí.

Trong “cuộc chiến vì tự do”, quân lực Việt Nam Cộng hòa đã sát cánh và tiếp tay cho “ông chủ” của mình là quân viễn chinh Mỹ - những kẻ đã phạm nhiều tội ác phi nhân tính như hãm hiếp phụ nữ Việt Nam, thảm sát dân thường (tiêu biểu có trường hợp Mỹ Lai), sử dụng chất độc da cam, sử dụng bom napalm và các loại bom chùm có sức sát thương tàn bạo…

Với những đòn nhục hình gần như chỉ để triệt hạ các tù binh cộng sản (đóng đinh vào đầu, đục răng, đục xương bánh chè, luộc sôi người, đốt cơ quan sinh dục…), nhà tù Phú Quốc - địa ngục trần gian do quân đội Sài Gòn tạo ra (sau khi học hỏi kinh nghiệm của chuyên gia Mỹ) - là minh chứng hùng hồn cho những vi phạm nhân quyền và những tội ác kiểu trung cổ trời không dung đất không tha của chế độ ngụy.

Quân đội ngụy hoàn toàn được đào tạo theo lối Mỹ, được trang bị cực tốt và đầy đủ, có hỏa lực mạnh và sức cơ động cao, hoạt động cực kỳ tốn kém theo kiểu Mỹ và bằng ngân sách Mỹ. Đã vậy, khi tác chiến quân đội Sài Gòn còn nhận được sự cố vấn của chuyên gia quân sự Mỹ và sự hỗ trợ tối đa về hỏa lực và hậu cần từ phía quân đội Mỹ. Nói cách khác, quân đội Sài Gòn là một đội quân đánh thuê cho đế quốc Mỹ và được Mỹ ưu ái đầu tư bài bản.

Tuy nhiên, có một thứ mà chính người Mỹ cũng thừa nhận là họ không thể mang đến cho Quân lực Việt Nam Cộng hòa được – đó là tinh thần chiến đấu quả cảm và sự mưu trí sáng tạo.

Với bản chất đánh thuê (và cả chết thuê nữa), quân đội Sài Gòn hoàn toàn phụ thuộc vào Mỹ, thiếu lý tưởng, không thể đại diện cho dân tộc Việt Nam và cũng không thể kế thừa truyền thống quân sự của dân tộc. Đến khi Mỹ rút viện trợ và ngưng yểm trợ thì quân đội này (cùng với chính thể Việt Nam Cộng hòa) suy sụp nhanh chóng, không còn biết “đánh đấm gì nữa”, chẳng khác nào “bệnh nhân bị rút ống thở”.

>> Xem thêm: Chủ nghĩa dân tộc Việt Nam

Trong đợt tổng công kích của quân giải phóng năm 1972, quân ngụy Sài Gòn trụ vững được phần lớn là nhờ Hoa Kỳ đã yểm hộ tối đa cho họ bằng phi pháo và oanh tạc cơ chiến lược B-52. Đến năm 1975, khi bị người Mỹ bỏ rơi thì họ đã không thể chống đỡ nổi các đòn tiến công dũng mãnh của quân giải phóng. Sau khi trúng đòn điểm huyệt ở Buôn Ma Thuột, dù lực lượng vẫn đông và vũ khí còn nhiều (hơn hẳn quân giải phóng) nhưng quân đội ngụy ở Tây Nguyên đã nhanh chóng rã đám do thiếu mưu lược và do sĩ quan của họ chỉ mải lo cho gia đình mình và di tản một cách hỗn loạn, khiến thế trận của ngụy quyền ở toàn bộ Tây Nguyên sụp đổ.

Một số kẻ cố bào chữa cho ngụy quyền Sài Gòn, cho rằng nếu quân đội Sài Gòn đánh thuê cho Mỹ thì quân đội nhân dân Việt Nam hoạt động theo chỉ đạo của Liên Xô.

Vế thứ 2 của luận điệu trên là hoàn toàn không đúng. Vì Đảng Cộng sản Việt Nam luôn giương cao và kết hợp nhuần nhuyễn hai ngọn cờ độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và Quân đội Nhân dân Việt Nam trân trọng sự giúp đỡ quý báu của nhân dân các nước XHCN nhưng không bao giờ ỷ lại vào đó. Trong tác chiến, quân đội nhân dân Việt Nam có tham khảo kinh nghiệm và lý luận quân sự của nước khác nhưng là trên tinh thần độc lập tự chủ, tự lực cánh sinh, xuất phát từ thực tiễn dân tộc và đất nước (trường hợp thay đổi phương châm tác chiến tại Điện Biên Phủ là một ví dụ điển hình). Và Việt Nam Dân chủ Cộng hòa cũng không để cho quân đội nước bạn nào vào lãnh thổ để tham chiến bên cạnh mình. Trong khi đó, Việt Nam Cộng hòa đã để cho nửa triệu quân Mỹ và nhiều quân chư hầu của Mỹ vào giày xéo đất nước.

Nếu xét về viện trợ thì những gì mà Liên Xô và Trung Quốc cung cấp cho Quân đội Nhân dân tuy lớn nhưng đâu thấm tháp so với khối lượng khổng lồ tiền bạc, vũ khí và quân cụ mà Mỹ đổ vào quân đội Sài Gòn. Nên nhớ, trong hoàn cảnh thời đó, mức lương của một sĩ quan ngụy rất cao, đủ nuôi sống cả gia đình họ.

Tất nhiên, Quân lực Việt Nam Cộng hòa bao gồm những người con đất Việt máu đỏ da vàng, mang trong mình các nét văn hóa Việt. Tuy nhiên họ đã không phát huy được sức mạnh của văn hóa và truyền thống tổ tiên, vì họ đã sống trong môi trường tha hóa và thiếu chính danh của Việt Nam Cộng hòa, đã lầm đường lạc lối, đã bị lừa dối, bị ép buộc, hoặc đơn giản là hành động chỉ vì miếng cơm manh áo.

Lòng dân

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, lòng dân luôn hướng về Đảng Cộng sản Việt Nam, cả ở miền Bắc lẫn miền Nam.

Trong suốt thời gian tồn tại của mình, dù nhiều lần hô hào Bắc tiến nhưng quân đội Sài Gòn chưa bao giờ có khả năng đưa lục quân ra miền Bắc XHCN, ngược lại họ luôn trong thế phòng ngự.

cung khach quan nhin lai che do "viet nam cong hoa" hinh 4

Nhân dân Sài Gòn vui mừng chào đón các chiến sĩ giải phóng tháng 4/1975 (ảnh: Tư liệu)

Trong thời kỳ 1955-1975, không có một quân đội thứ 2, một chính quyền thứ 2 ở miền Bắc, cũng không có biểu tình và các lực lượng chống đối ở miền Bắc. Nếu có thì đó chỉ là các toán gián điệp-biệt kích do Mỹ-ngụy tung ra Bắc nhưng các nhóm này đều nhanh chóng bị cơ quan an ninh cách mạng bắt gần như toàn bộ với sự trợ giúp của quần chúng. Điều duy nhất Mỹ-ngụy có thể làm là đưa máy bay vượt vĩ tuyến 17 ném bom phá hoại miền Bắc XHCN, giết hại dân thường.

Trong khi đó, ở miền Nam dưới ách Mỹ-ngụy, liên tục diễn ra các cuộc biểu tình của dân chúng, của Phật giáo, sinh viên, trí thức, ký giả…, các hoạt động đấu tranh vũ trang rộng khắp của quần chúng phá thế kìm kẹp ở nông thôn (như phong trào đồng khởi ở Bến Tre và toàn Nam bộ).

Nằm ngay cửa ngõ Sài Gòn là khu “đất thép” Củ Chi của các du kích và quân giải phóng miền Nam, tồn tại bao năm như cái gai thách thức chế độ Mỹ-ngụy, những kẻ đã trút xuống đó vô số bom đạn và mở nhiều cuộc càn quét sử dụng các loại vũ khí tối tân nhưng không tài nào khuất phục được ý chí của quân dân Củ Chi.

Cuộc tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1968 đã giáng một đòn mạnh vào Mỹ-ngụy, làm cho Mỹ nhận ra rằng họ không thể thắng ở miền Nam Việt Nam, đồng thời chỉ cho thế giới thấy chính thể Việt Nam Cộng hòa mất lòng dân đến mức nào.

Vì rõ ràng, những người cộng sản không thể tiến hành một cuộc tấn công đồng loạt, rộng khắp và mãnh liệt trong thời gian dài như vậy (trên toàn đô thị miền Nam, trong điều kiện hết sức khó khăn) nếu thiếu sự che chở bao bọc của đông đảo nhân dân.

Nếu cái gọi là Việt Nam Cộng hòa thực sự hợp lòng dân, được nhân dân ủng hộ thì có lẽ sẽ không xuất hiện Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam (vào năm 1960), cùng với lực lượng Quân Giải phóng miền Nam (năm 1961), rồi sau đó là chính phủ Cộng hòa Miền Nam Việt Nam (vào năm 1969) ngay trên phần đất của miền Nam Việt Nam, với nhân lực chính là người miền Nam, nói giọng miền Nam. Như vậy ở phía nam vĩ tuyến 17 đã hình thành 2 vùng kiểm soát với 2 quân đội tương ứng, khiến cho tính hợp pháp và chính danh của chế độ Việt Nam Cộng hòa vốn đã kém lại càng bị thách thức nghiêm trọng.

cung khach quan nhin lai che do "viet nam cong hoa" hinh 5

Nhân dân Sài Gòn vui vẻ chào đón và hỏi han các chiến sĩ giải phóng quân ngày 30/4/1975 (ảnh: Tư liệu nước ngoài)

Thậm chí ngay cả ở những vùng Mỹ-ngụy chiếm giữ, vẫn tồn tại song song hai hệ thống chính quyền, hai lực lượng. Một bên là chế độ ngụy công khai, một bên là các đảng bộ cộng sản cùng các đơn vị công an và bộ đội địa phương hoạt động ngầm tương ứng với các đơn vị hành chính. Ý Đảng luôn thống nhất với lòng dân, các đảng viên kiên định bám sát quần chúng như cá với nước. Địch phải liên tục đối phó với chiến tranh nhân dân và thế trận an ninh nhân dân ở khắp nơi. Ngay giữa Sài Gòn, kẻ địch thường xuyên phải căng thẳng vì những trận đánh xuất quỷ nhập thần của biệt động Sài Gòn (thuộc quân đội nhân dân) và lực lượng an ninh T4 (thuộc công an nhân dân).

Hệ thống cảnh sát ngụy dù dày đặc và rất hung hãn nhưng không thể cản ngăn phong trào đấu tranh của quần chúng, không thể bắt hết cán bộ cách mạng được nhân dân bảo vệ. Ngược lại, chính lực lượng tình báo cách mạng đã xâm nhập hết sức hiệu quả vào bộ máy an ninh tình báo ngụy và hệ thống chính quyền ngụy, kể cả ở cấp cao nhất.

Trước giờ cáo chung, ngụy quyền còn tuyên truyền quân giải phóng sẽ dìm Sài Gòn trong biển máu. Nhưng cuối cùng thì không có cuộc tắm máu nào như thế cả. Ngược lại, những người hạ vũ khí về với nhân dân đã nhận được sự khoan hồng của cách mạng. Các hình ảnh do chính phóng viên ảnh và quay phim nước ngoài ghi lại đã cho thấy quần chúng hồ hởi đón chào quân giải phóng đến nhường nào trong trưa 30/4/1975 tại Sài Gòn.

Như vậy, có thể khẳng định một cách chắc chắn rằng cuộc Chiến tranh Việt Nam 1955-1975 không phải là nội chiến mà là cuộc kháng chiến chính nghĩa do toàn dân tiến hành chống lại ngoại xâm và tay sai của ngoại bang./.

Nhận xét

  • BÀN MINH HỮU

    Tuyệt vời! Bài phân tích rất sâu sắc. Nhiều bạn bè tôi suy nghĩ khá cực đoan, tôi đã giải thích cho họ rất nhiều, nhưng kết quả thật buồn. Bài viết này giúp tôi có thêm niềm tin và động lực cho công việc mà tôi đang làm vì lý tưởng tôi đã tin, đang tin và sẽ mãi tin! Hồ Chí Minh muôn năm! Đảng Cộng Sản Việt Nam quang vinh muôn năm!

    • ĐỖ NGỌC KHÁNH

      Chúng tôi sẽ kề vai sát cánh giúp đồng chí

    • MINH VO

      Huu a; ban dua y kien ve tinh hình dat nuoc hien nay di

  • NGUYỄN VIỆT NAM

    Lâu rồi không được đọc những bài viết hay, lý luận sắc bén, đanh thép như thế này. Cần lắm...

  • VIỆT NAM

    Bài viết tuyệt vời lắm. Cần nhiều bài viết như này trên báo chính thống để cho mọi người hiểu hơn, củng cố thêm lý luận vững chắc, đánh bạt mọi tuyên truyền xuyên tạc của các thế lực thù địch.

  • LƯƠNG QUỐC DŨNG

    Bài viết đúng và hay Hãy viết những vấn đề gai góc của cuộc sống. Nhưng đó là sự thật lịch sử của chúng ta - Dân tộc Việt - máu đỏ da vàng! Các thế hệ sau năm 1975 la thế hệ VÀNG của Tổ quốc VIÊT NAM tái thống nhất sau gần trãm năm - từ khi Pháp vào xâm luoc nuoc ta - mot Dat nuoc duoc quan li boi trieu Nguyen. Chung ta da Thống nhất từ nam 1975 roi cac ban nha. Dù tôi truoc nam 1975 la mot chien sy ben này dòng Thạch hãn. Dù bạn là chiến sỹ bên kia dòng Thạch hãn trong mua hè đỏ lửa 1972

  • ĐẶNG THỊ HOA MÙI

    T6i rất thích những bài viết như thế này vì phân tích rất sâu sắc

  • NGUYỄN THANH THÚY

    Bài viết thật hay, Những ai nghe theo bọn Việt Tân quấy rối chính quyền thời gian qua hãy suy nghĩ và dừng ngay các hành động vi phạm pháp luật vừa qua chưa muộn. Kẻ phản bội sớm muộn phải trả giá. Như Ngô Đình Diệm. Gương ró ràng không ai chối được. Bài học xương máu phản bội Tổ Quốc và nhân dân kết cục cũng sẽ như Ngô Định Diệm mà thôi.

  • DUY NGUYỄN

    Tôi đánh giá tốt về bài viết.Mong rằng những người cực đoan bên hải ngoại những người còn mang trong mình lòng hận thù sự ích kỷ bù nhìn hãy ngồi mà suy nghĩ lại về chủ nghĩa dân tộc chân chính.Từ phương xa hãy nhìn về đất mẹ 1 chân lý tự do đúng đắn nhất.Hãy xóa bỏ tất cả lòng hận thù,sự đối địch,và sự cực đoan bù nhìn để mà hòa giải dân tộc đưa non sông việt nam ngày 1 tốt đẹp và hùng mạnh hơn.

  • VUHOANGPHUC

    Rất hay, rất chính xác. Chỉ tiếc rằng các bài phân tích nói ra sự thật như thế này còn ít. Nhân dân miền Nam tuy biết nhưng không hiểu tường tận. Lớp trẻ ngày nay cũng còn có bạn ngộ nhận. Gia đình tôi có nhiều thành phần tham gia bên này bên kia, có người kháng chiến cũ, có người kháng chiến mới và có cả người tập kết, cả người là quân giải phóng. Nhưng những người tham gia theo Mỹ cũng nhiều. Khi giải phóng, gia đình tôi đoàn tụ, ai cũng mừng và công nhận Cách mạng là chính nghĩa. Nhưng tranh luận về bên này bên kia thì cứ còn nhiều khó khăn lý giải với nhau chưa rõ. Nay qua bài này gia đình tôi xin cám ơn vì đã có thêm hiểu biết.

  • CUONG

    Rat dong y voi bai viet! Dung voi thuc chat cua CM Viet nam

  • LÊ MINH

    Bài viết hay. Thế nhưng, hiện nay Việt Nam của chúng ta còn phải phấn đấu nhiều để thực sự là của dân, do dân và vì dân. Phải đảm bảo nhân dân được nói lên nguyện vọng của mình. Giáo dục thì người này lên cải cách một chút, người khác lên lại cải cách một chút. Nếu những cải cách đó mà mang lại hiệu quả thì cũng đành. Nhưng, sách dạy kỹ năng sống thì không ra gì cả, SGK thì cũng sai tùm lum. Rồi làm đường sá, không biết tuồn vô túi các quan tham bao nhiêu mà đường mới làm vài tháng đã hư hỏng nặng. Rồi còn hiện tượng cảnh sát giao thông nhũng nhiễu nữa. Haiz...

    • TRẦN HƯNG

      Tôi đồng tình với ý của bạn rằng những người lãnh đạo sau giải phóng phải làm sao để xứng đáng với sự hy sinh của cha ông ta - những người đã ngã xuống cho độc lập thống nhất nước nhà. Các vị lãnh đạo hiện nay cần hết sức tránh tình trạng quan liêu, thiếu trách nhiệm. Hãy nỗ lực là công bộc của dân.

  • ĐỖ NGỌC KHÁNH

    Hay quá, đảng cộng sản việt nam muôn năm

  • THANH TRẦN

    Ngày nay nhiều người được ăn ngon mặt đẹp nhưng lời nói hay suy nghĩ vẫn còn chưa hay cho lắm, đã biết bao thế hệ người Việt Nam chúng ta đã ngã xuống để đổi lấy nền tự do dân chủ như ngày hôm nay, và thế hệ chúng ta hôm nay phải biết giữ gìn nền độc lập tự do dân chủ này, tích cực bài trừ những người luôn có ý đồ xấu đi ngược lại lợi ích Quốc gia, lợi ích dân tộc, vận động người thân, gia đình, bạn bè, và những người trong xã hội để cùng nhau hiểu rõ hơn bản chất, đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng và pháp luật nhà nước, không để bị kẻ xấu có cơ hội lợi dụng. Cuối cùng xin cảm ơn tác giả bài viết trên đã phản ánh và phân tích đúng bản chất của "Việt nam Cộng hòa". Mong rằng ngày càng có nhiều bài viết hay với lập luận sắc bén như thế này nữa. Xin chân thành cảm ơn

  • TRAN TRUNG PHONG

    Bài viết kiểu tuyên truyền như thế này khó mà thuyết phục được độc giả

    • HÙNG CƯỜNG

      Tôi không đồng tình với độc giả Trung Phong. Tôi thì thấy bài này có hệ thống lập luận chặt chẽ và các dẫn chứng thuyết phục.

  • VINH TUẤN

    Bài viết có luận điểm thiên vị

    • HÙNG CƯỜNG

      Gửi Vinh Tuấn: Theo ông thì chỗ nào là thiên vị?

  • NGUYỄN THANH LÂM

    Bài viết không sai. Nhưng hiện nay Việt Nam chúng ta vẫn cần phải cố gắng nhiều hơn nữa, để sánh vai với các nước trong khu vực và trên thế giới.

  • ĐỨC

    40 năm qua Việt Nam ta cuối cùng thế nào? Tôi 19 tuổi, là 1 người trẻ, trung lập

    • HAY YÊU TỔ QUỐC MÌNH

      Gọi là 40 năm, nhưng thực ra mất 20 năm bị lực lượng bành trướng nước ngoài cấu kết với bọn xâm lược thua cuộc ở Việt Nam nhưng vẫn còn cay cú, tìm mọi cách quấy phá, xúi bọn Pol Pot chống phá phía tây nam, rồi sau đó cuộc chiến 1979, chúng đã tìm mọi cách để cấm vận Việt Nam, không muốn Việt Nam phát triển, nên chỉ còn lại 20 năm thôi. Nếu căm thù thì hãy căm thù lũ giặc xâm lược và bọn tiếp tay làm công cụ cho giặc. Cháu đừng nghĩ trung lập là tốt đâu, mà hãy chịu khó tìm hiểu lịch sử nước nhà một cách trung thực, thì mới đúng là con dân Việt. Tất nhiên những người làm việc cho Việt Nam Cộng hòa trước đây, không phải tất cả là xấu mà có những người do hoàn cảnh lịch sử, họ không có cách nào khác, nên ta phải thông cảm cho họ. Đất nước được như ngày hôm nay là một thành công lớn, tuy phải thừa nhận rằng vẫn còn nhiều điều ta phải phấn đấu và khắc phục cho tốt hơn vì có nhiều điều vẫn còn yếu kém.

  • ĐỖ QUANG CHIẾN

    những tên bại hoại bán nước cầu vinh,không chịu ngồi mà suy nghĩ ,suốt ngày da rả,kêu gào không biết nhục với tổ quốc dân tộc ,tổ tiên vn chúng tôi ,mấy ngàn năm ,chưa bao giờ chịu khuất phục ngoại bang nào cả,những kẻ cõng rắn cắn gà nhà ,sử sách đều còn đó

  • ALIBABA

    Bài viết rất hay, phản ánh được rất đúng chế độ Việt Nam Cộng hòa bán nước. Tự Việt Nam Cộng hòa đã suy tàn, người dân mất lòng tin vào chế độ đó. Trong khi đó, ở bên kia chiến tuyến người dân đều vui vẻ đồng lòng hướng đến ngày giải phóng, nhân dân một lòng vì Đảng và Bác Hồ. Cảm ơn Bác Hồ rất nhiều

  • QUỐC

    Hãy nhìn lại năm 1955 ở Sài Gòn đã có những "thành tựu" gì

  • I OVEVIET NAM

    Trong “cuộc chiến vì tự do”, quân lực Việt Nam Cộng hòa đã sát cánh và tiếp tay cho quân viễn chinh Mỹ - những người đã phạm nhiều tội ác như hãm hiếp phụ nữ Việt Nam, thảm sát dân thường (tiêu biểu có trường hợp Mỹ Lai), sử dụng chất độc da cam, sử dụng bom napalm và các loại bom chùm có sức sát thương tàn bạo… Họ cũng dùng những đòn nhục hình gần như chỉ để triệt hạ các tù binh cộng sản (đóng đinh vào đầu, đục răng, đục xương bánh chè,...

  • MINH NGỌC

    Đảng Cộng Sản Việt Nam quang vinh muôn năm

  • CONGHOA

    Cần phải tích cực chống tham ô nhiều hơn nữa

  • TRUONG.CONG.HUY

    Cá nhân tôi cảm nhận thì thấy bài viết này theo kiểu báo Nhân Dân.

    • HÙNG CƯỜNG

      Gửi Cong Huy: Tôi thì chả thấy có gì là giống với báo Nhân Dân như ông nói cả

  • LÂM TRUNG KIÊN

    Một bài ít thấy...

  • TIEN TRUONG

    Nhân dân và Đảng Cộng sản Việt Nam đã giành chiến thắng, đã thống nhất được non sông. Hiện nay trước mặt Đảng là những thách thức mới, là cuộc chiến cam go chống tham nhũng, tha hóa đạo đức xã hội, chống lại các thế lực bành trướng quốc tế đang đe dọa dân tộc ta... Đảng hãy tiếp tục anh dũng tiến lên!

  • TRẦN KHẢI DƯƠNG

    Mong sao chính quyền ngày nay có thêm nhiều cải cách hợp lý giúp dân như trước đây. Làm sao bớt phải lo nơm nớp ngoại bang sang quấy nhiễu

  • TRẦN MINH QUANG

    Chúng ta hiện nay cần tiếp tục nỗ lực trong cuộc chiến chống tham nhũng và trong công cuộc cải cách giáo dục

  • ZOBIE NGN

    Hic

  • NGAY TRO VE

    Hay qua vay...

  • VINH NGUYỄN

    Vâng

  • LỊCH SỬ CÔNG BẰNG

    Haiz

  • KINH KHA

    Các bạn không nên chỉ đọc mà còn cần suy nghỉ nữa...

  • DUONGHOANGLONG

    phải nói cả hai chiều

  • JUSTICE

    Sài Gòn từng được gọi là hòn ngọc Viễn Đông. Còn bây giờ, sau hơn 40 năm, thì sao?

  • MINH PHƯƠNG

    Vứt chúng đi! Cả thế giới và chúng ta đã cho bọn họ vào quá khứ rồi. Xấu hổ quá!

  • LÊN

    Liệu mọi thứ có tốt ko nhỉ? Việt Nam chắc cần phải cố gắng nhiều nữa chứ

  • LE TA

    MỪNG QUÁ NGÀY GIẢI PHÓNG MIỀN NAM ...

  • LÊ TRÍ TRỌNG

    Vậy chính nghĩa thuộc về ai?

    • ĐỘNG NÃO ĐI

      Như vậy mà không nhận ra chính nghĩa thuộc về ai à?

  • NEUER

    Thế còn chính phủ Trần Trọng Kim?

    • HÃY YÊU TỔ QUỐC MÌNH

      Chính phủ Trần Trọng Kim, tồn tại 5 tháng từ 3/1945 đến 23/8/ 1945, được thành lập sau khi phát xít Nhật giải giáp Pháp. Thực chất là một chính phủ bù nhìn của phát xít Nhật

Đang xem 571

Hôm nay 2,356

Tổng lượt xem 15,220,547