THỜI GIAN LÀM VIỆC 24/24
 

HOTLINE : (028) 6270 0119 - (028) 2215 4274
0982 120 908 - 090 371 5529 - 0933 161 985
Cơ sở 1: 1051 Bình Quới (XVNT) - P.28 - Q.Bình Thạnh - Tp.HCM
Cơ sở 2: 978 Nguyễn Duy Trinh - P. Phú Hữu - Q9 - Tp.HCM

TRUNG TÂM ĐIỀU DƯỠNG VÀ CAI NGHIỆN MA TÚY THANH ĐA 
Địa chỉ : 1051 Bình Quới (Xô Viết Nghệ Tĩnh) - P.28 - Q.Bình Thạnh - Tp.HCM
Điện thoại: (08).38986513 - 38986515(Ext:12) - (08).22154274 - MST: 0301910027

  1. BÁO CÁO TẠI HỘI THẢO VI

CHƯƠNG TRÌNH TRỢ GIÚP GIA ĐÌNH

Ngày 20 – 8 – 2002

 

Chủ toạ:                     Ông Crescencio M. Doma Jr.          (Philippines)

 

Báo cáo viên:                       

  • Cha Julian Patrick Perera                (Sri Lanka)   
  • Ông Martin Infante                          (Philippines)
  • Ông Fasal Rahman                           (Singapore)
  • Bà Melanie Hermanto                     (Indonesia)

Công tác chuẩn bị:  

  • Bà Suhaini Ismail                             (Malaysia)
  • Ông Hayazi bin Mt Usob                (Malaysia)

 

Số người tham dự:    32 người

 

 
   

TÓM TẮT VỀ TRÌNH BÀY CỦA CÁC BÁO CÁO VIÊN:

Cha Julian Patrick Perera đã chia sẻ kinh nghiệm của mình khi thực hiện chương trình can thiệp, phòng ngừa nghiện ma tuý của nhà thờ, với sự tham gia trợ giúp của các thành viên gia đình có người nghiện. Chương trình có mời các bậc phụ huynh đến dự các buổi lễ tại nhà thờ để nghe về tác hại của ma tuý. Họ được định hướng và được trang bị những kiến thức cần thiết để giúp họ phát hiện và đối phó với nghiện ma tuý của con cái họ. Do yếu tố văn hoá mà phần dành cho các ông bố và các thành viên là nam giới được tổ chức riêng.

Ông Martin Infante từ Tổ chức Tiến bộ vì Cuộc sống, ở Philippines, đã thảo luận về vai trò của các thành viên trong gia đình trong việc giúp đỡ người nghiện cai. Các vấn đề liên quan đến yếu tố văn hoá và đặc điểm trong quan hệ gia đình có sự gần gũi khăng khít được xem là nhân tố tác động đến hoạt động của chương trình. Ông cũng nhấn mạnh về khái niệm đồng phụ thuộc của các thành viên trong gia đình có người nghiện, trên cơ sở chương trình Nhóm Trợ giúp Gia đình.

Ông Fazal Rahman của Singapore thảo luận việc Cơ sở phục hồi theo mô hình Half-way House đã sử dụng Nhóm Trợ giúp Gia đình trong chương trình CBCĐ triển khai tại cơ sở. Chương trình này là kết quả từ việc quan sát thấy sự tham gia của gia đình quá ít trong các chương trình trước đó, chúng được xem là yếu tố liệu pháp và nguyên nhân đối với việc nghiện ma tuý của người nghiện trong gia đình. Tác giả đưa ra 4 giai đoạn trong hình thành Nhóm Trợ giúp Gia đình trong chương trình Chữa bệnh Cộng đồng.

Bà Melanie Hermanto trình bày về tác động trực tiếp của cha mẹ và về vai trò của Nhóm trợ giúp gia đình trong Chương trình CBCĐ. Trong đó các thành viên trong gia đình được xem là những người đồng phụ thuộc với những người nghiện ma tuý. Tổ chức Hội gia đình tổ chức họp đều đặn, giúp theo dõi quá trình điều trị của con em. Những vấn đề gặp phải là việc xây dựng đường lối để tổ chức và quản lý tốt Hội Gia đình với chức năng như một nhóm trợ giúp.

NHỮNG VẤN ĐỀ ĐƯỢC THẢO LUẬN:

1.      Liệu gia đình có phải chi trả chi phí thêm cho việc tham gia Chương trình Trợ giúp Gia đình và các hoạt động liên quan của nó? Một số cơ sở chỉ tính tiền bữa ăn và sử dụng các trang thiết bị, đặc biệt là nếu buổi họp được tổ chức bên ngoài cơ sở.

2.      Điều gì sẽ xảy ra với các thành viên của Nhóm Trợ giúp Gia đình khi mà người thân bị nghiện của họ rời bỏ hoặc kết thúc điều điều trị hoặc chết? Thành viên gia đình trong đó có các bậc cha mẹ vẫn tiếp tục làm thành viên và tham gia vào các hoạt động  của Nhóm, có thể là trợ giúp trực tiếp hoặc tìm kiếm trợ giúp trong trường hợp người thân bị tái nghiện.

3.      Sẽ phải làm gì với những người thân, những bậc cha mẹ không tham gia Chương trình Trợ giúp Gia đình? Rõ ràng là việc tham gia của các gia đình vẫn chưa bị bắt buộc.

NHỮNG VẤN ĐỀ ĐƯỢC THẢO LUẬN:

1.      Các trung tâm điều trị và phục hồi cho người nghiện ma tuý cũng như các nhóm “dân cư đặc biệt” đang dùng mô hình CBCĐ cần thực hiện Chương trình Nhóm Trợ giúp Gia đình.

2.      Thành viên gia đình người nghiện cần được giải thích rõ ngay khi bắt đầu chương trình điều trị.

3.      Thành viên gia đình đượctham gia, được tập huấn để họ hiểu rõ về mô hình Chữa bệnh Cộng đồng.

4.      Nhóm Trợ giúp Gia đình cần tìm hiểu khả năng từ phía cộng đồng để đảm bảo có sự hỗ trợ to lớn cho người cai nghiện đang trong giai đoạn tái hoà nhập.

5.      Tổ chức Quốc tế Daytop nên tập trung chú ý có phần Nhóm Trợ giúp Gia đình trong đào tạo, tập huấn CBCĐ ở khu vực.

6.      Cần thiết phải thành lập một Uỷ ban công tác có nhiệm vụ đề ra đường lối, hướng dẫn cho hoạt động của Nhóm Trợ giúp Gia đình, thể chế hoá hoạt động đó trong chương trình CBCĐ chính thức.


LÃNH ĐẠO VỀ TƯ TƯỞNG CHO CÁC GIA ĐÌNH

TRONG ĐỊA PHẬN THIÊN CHÚA GIÁO VÙNG COLOMBO

Cha Julian Patrick Perera

Viện Giáo dục “Subodhi”

 

 

Lãnh đạo về tư tưởng cho các gia đình trong địa phận thiên chúa giáo vùng Colombo khởi sự rất khiêm nhường vào đầu thập niên 1970 với một kế hoạch là giúp đỡ tất cả các gia đình trong vùng cùng nhau sống chia sẻ và theo những giá trị đã được công nhận. Song ngay sau đó công tác phục hồi cho người nghiện đã sớm được nhận thấy và được coi là ưu tiên chính do tác hại của nó đang phá huỷ nhiều gia đình trong cộng đồng.

 

Cho đến nay chúng tôi vẫn luôn kính trọng Ngài Leo Fernando. Ông là người đã được đào tạo tại Tổ chức Daytop International và đã đặt nền móng cho hoạt động này tại đây. Khởi đầu là loại hình dịch vụ cai nghiện rượu ở thành phố Negombo theo mô hình AA điều trị ngoại trú. Tuy là hoạt động đó vẫn còn nhỏ bé với số lượng không lớn song nó lại là nền tảng cơ sở cho sự phát triển của chúng tôi hiện nay, nó đặt ra một nhu cầu cần thiết phải có một chương trình điều trị nội trú theo như mô hình Chữa bệnh Cộng đồng.

Công tác tư tưởng cho các gia đình trong địa phận thiên chúa giáo vùng Colombo có vinh dự là đã xây dựng được chương trình đào tạo tư vấn đầu tiên, chưa từng có ở vùng Colombo. Tại trung tâm Paul 6 cho đến nay đã có trên 500 tư vấn viên đã được đào tạo và chúng tôi cũng đã giới thiệu được khoá học tư vấn cai nghiện. Đó cũng là một trong những thành công của chúng tôi trong công tác phục hồi này.

Vào ngày 15/8/2001 với việc hiến tặng nhà và tài sản của cha mẹ của một nạn nhân đã chết vì nghiện rượu, đã khởi đầu cho chương trình cai nghiện nội trú theo mô hình Chữa bệnh Cộng đồng. Bên cạnh đó chúng tôi cũng rất biết ơn vì những hỗ trợ và giúp đỡ to lớn của Tổ chức Daytop International, đã đào tạo cán bộ cho chúng tôi – 2 người ở New York và 4 người ở Bankok, Thái Lan. Những cán bộ hạt nhân này đã xây dựng cả về kỹ thuật và tinh thần Chữa bệnh Cộng đồng trong chương trình điều trị nội trú của chúng tôi.

Hoạt động của nhóm người đã cai nghiện thuộc chương trình điều trị Mithuru Mithuro tại Pelmedulla, Sri Lanka cũng đã giúp chương trình của chúng tôi cất cánh với hiệu quả cao. Cho đến nay, gần trăm người nghiện đã tìm kiếm đến chúng tôi điều trị. Hiện nay chúng tôi đang xem xét khả năng mở thêm một chương trình điều trị nội trú nữa theo mô hình CBCĐ. Bởi lẽ chúng tôi hoàn toàn tin tưởng chương trình này khi đã trải qua và thấy được hiệu quả của mô hình CBCĐ, lại phù hợp với bản sắc văn hoá của chúng tôi, gìn giữ được những nét giá trị trong gia đình truyền thống.

Mong muốn của chúng tôi hiện nay là nhân rộng hơn nữa mô hình điều trị Chữa bệnh Cộng đồng này trên đất nước và cam kết là minh chứng sống về tính hiệu quả của mô hình này.

 

ĐỒNG PHỤ THUỘC VÀ CHƯƠNG TRÌNH GIA ĐÌNH

Martin R. Infante

 

Tổ chức Tiến bộ vì Cuộc sống SELF

Có ba yếu tố mà Tổ chức SELF chúng tôi dùng để đánh giá mức độ thành công trong điều trị của Chữa bệnh Cộng đồng, đó là Người bệnh, Chương trình và Gia đình người bệnh. Bài viết này tập trung vào tầm quan trọng của gia đình trong điều trị. Song trước hết, hãy xem xét hai yếu tố kia.

NGƯỜI BỆNH:

Người bệnh ở đây là những người cai nghiện, tất nhiên họ là nhân tố chủ chốt. Chính họ là người quyết định sự thay đổi. Người bệnh được đánh giá về động cơ mong muốn thay đổi và được điều trị của họ. Trong khi việc thay đổi là điều tốt đẹp đối với chính bản thân người nghiện thì rất nhiều người trong số họ đến với chương trình điều trị là vì những người khác và do vậy mà nhiều khi dẫn đến thất bại. Thực ra thì bên cạnh sự trợ giúp của gia đình và của chương trình thì chính sự quyết tâm của người cai nghiện quyết định số phận của họ.

CHƯƠNG TRÌNH:

Chương trình điều trị tạo ra động lực, khích lệ người bệnh. Bằng việc tạo ra một môi trường chăm sóc nhưng lại có kỷ luật, chương trình là hoàn toàn đúng hướng. Một phác đồ được xây dựng tốt đi cùng với những quy định rõ ràng sẽ làm cho chương trình tăng mức an toàn và sự hoà nhập. Do vậy để đảm bảo định hướng đúng cũng như hứa hẹn sự thành công, chương trình phải xuất phát từ những nguyên tắc cơ sở có Tầm nhìn và Nhiệm vụ đúng đắn. Đội ngũ cán bộ, nhân viên có vai trò hình mẫu, vừa cởi mở, quan tâm chăm sóc song lại cứng rắn nghiêm khắc với người bệnh, tạo cho họ tin tưởng với chương trình và với những người khác. Tất cả các biện pháp này nhằm tạo thật nhiều cơ hội cho cá nhân phát triển với một môi trường phát triển tinh thần phong phú. Tuy vậy chương trình vẫn cần sự trợ giúp từ nhiều phía.
GIA ĐÌNH:

 Tổ chức SELF đánh giá cao sự tham gia của gia đình. Chúng tôi tin rằng thành công trong điều trị phụ thuộc rất lớn vào sự hợp tác và tham gia của gia đình. Trong hầu hết các trường hợp, thì người nghiện cần được trở về gia đình và sống cùng gia đình. Nếu người thân trong gia đình không có thái độ tích cực với người nghiện và cuộc sống nói chung, thì sẽ gây cho người nghiện thất vọng, buồn chán và từ đó sẽ nảy sinh tái nghiện. SELF đã xem xét yếu tố hành vi của gia đình và nhận thấy dù người nghiện đã có những thay đổi về ý thức và thái độ song họ vẫn còn phải chịu đựng nhiều, đặc biệt là trong giai đoạn điều trị ban đầu.

Để giải quyết vấn đề này, SELF thực hiện một hệ thống trợ giúp với tên gọi là “Chương trình Nâng cao năng lực Gia đình”. Chương trình này giảng dạy cho cho các gia đình khái niệm đồng phụ thuộc và thúc đẩy họ thay đổi quan niệm. Lúc ban đầu, các gia đình không hồ hởi gi vì họ nghĩ đơn giản răng họ là những người không may mắn, cũng là những nạn nhân. Xuất phát từ sự buồn bực và thất vọng vì có người thân trong gia đình là kẻ nghiện ngập, họ thường đổ lỗi cho nhau và cho người nghiện và chối bỏ trách nhiệm.

ĐỒNG PHỤ THUỘC LẪN NHAU:

Hầu hết người nghiện xuất phát từ những gia đình thiếu trách nhiệm. Đặc điểm của gia đình này là có những thành viên thiếu trách nhiệm. Chính những người thiếu trách nhiệm này trực tiếp tác động xấu tới người nghiện, đồng thời nhờ có những người đó mà người nghiện có điều kiện để tồn tại. Mối quan hệ biện chứng này về cơ bản phải được phá bỏ qua quá trình điều trị. Trên thực tế thì người nghiện chỉ là một vật dẫn triệu chứng, nói theo một cách toàn diện, thì nó thể hiện những cái xấu sa trong gia đình đó.

Vậy thì sự đồng phụ thuộc thực sự nghĩa là như thế nào? Sự thực là đồng phụ thuộc thì cũng là một sự phụ thuộc. Hai cái cùng chung một bản chất.

Các nghiên cứu cho thấy là Người đồng phụ thuộc (những người thân bị ảnh hưởng) cũng có những cái khổ như người nghiện. Khác biệt duy nhất là người nghiện thì nghiện ma tuý, còn người thân đó thì bị ảnh hưởng, bị động đối với người nghiện.. Cũng giống như người nghiện, những người thân này cũng thường che giấu những khó khăn của mình. Nhiều năm chịu đựng đã làm suy kiệt họ, họ bị mất đi lòng tự tin, cảm giác mất mục đích... giống như người nghiện ma tuý.

Việc các gia đình thú nhận người nghiện trong gia đình đã là một việc không dễ dàng, việc họ chấp nhận mình cũng là người bị phụ thuộc thì lại càng khó khăn hơn. Song việc họ vẫn phủ nhận, không hiểu và không chấp nhận khái niệm đồng phụ thuộc đó thì triển vọng điều trị thành công sẽ chắc chắn bị giảm đi nhiều.

TĂNG CƯỜNG CHỨC NĂNG CỦA GIA ĐÌNH:

Nhu cầu với ma tuý cũng mạnh như nhu cầu “cứu thoát” người nghiện. Do vậy mà những người thân bị ảnh hưởng đó cũng phải được chăm sóc như đối với người nghiện. Chừng nào người nghiện biết là họ vẫn được cứu sống thì họ sẽ không thay đổi. Chúng tôi mong rằng chương trình phải giảng giải cho người cai nghiện biết sự thực này. Đồng thời các gia đình cũng phải được khuyến khích vượt qua sự đồng phụ thuộc đó. Qua trên 10 năm hoạt động, Tổ chức SELF chúng tôi nhận thấy là có sự liên quan giữa thành công trong điều trị và sự tham gia tích cực của gia đình vào quá trình điều trị.

Tại SELF, chúng tôi coi việc nghiện ma tuý không chỉ đơn thuần là một tệ nạn mà còn là một cơ hội để cả người nghiện và gia đình họ trải nghiệm, cùng nhau nỗ lực vượt qua. Thông qua Chương trình Tăng cường chức năng Gia đình của chúng tôi, rất nhiều người thân bị ảnh hưởng đã chuyển biến tốt, thành những người canh phòng có trách nhiệm. Họ đã tìm lại được ý nghĩa của cuộc sống, không chỉ là người canh gác mà còn phải có sứ mệnh trọng trách.

Tuy nhiên có một giới hạn cơ bản trong chương trình cần phải nhận thức lúc bắt đầu. Do những người thân này không phải là đối tượng điều trị nội trú nên không nhận thức đầy đủ những ưu điểm của Chữa bệnh Cộng đồng. Không thể mong chờ họ tiến bộ nhanh như đối tượng đang nội trú. ở bên ngoài cơ sở nên không dễ gì thừa nhận những hành vi không đúng. Với đặc điểm ở bên ngoài, không bị chi phối nên cần có những cách tiếp cận phù hợp khác nhau.

Ví dụ, chính trong giai đoạn xa cách, khi người cai nghiện đang trong thời gian điều trị nội trú cao độ, là thời gian giúp các gia đình tạo tính kiên nhẫn, sự tin tưởng và tha thứ. Mong rằng họ cũng cảm nhận những đau đớn do ma tuý mà người nghiện đang chịu đựng.

Chương trình Tăng cường chức năng Gia đình có các tiết mục và hoạt động nhằm thúc đẩy sự thay đổi và phát triển cá nhân. Sau đây là một vài trong số đó:

HỌP MẶT GIA ĐÌNH HÀNG THÁNG:

Họp mặt Hội Gia đình (FAM) diễn ra một buổi hàng tháng là một hoạt động chính cho tất cả các thành viên gia đình. Được tổ chức ở một nơi đặc biệt trong thành phố và tất cả các thành viên có nghĩa vụ tham gia. Hoạt động này có ảnh hưởng tới việc tổ chức Đối thoại Gia đình, là một mốc quan trọng trong phục hồi người bệnh. Các cuộc họp này có các hoạt động chính như sau:

·         Phần định hướng giúp thành viên mới trong Hội gia đình hiểu biết về chương trình SELF

·         Cũng giống như những người bệnh mới, những thành viên mới trong Hội gia đình cũng trải qua những bỡ ngỡ. Chưa hiểu biết gì nhiều nhiều song trong phòng họp họ lại bị hỏi về những cảm tưởng, bày tỏ những kinh nghiệm với mọi người khác.

·         Các hội thảo và nói chuyện định kỳ về nhiều chủ đề, từ chủ đề chương trình CBCĐ và các thành viên gia đình cho đến Vai trò của gia đình.

·         Hội thảo chuyên đề về sự thay đổi, chuyển biến của cá nhân nhằm trang bị nhận thức và giải pháp cho vấn đề nghiện.

·         Phần liệu pháp nhóm đề cập các vấn đề nội tâm cá nhân, Phần chia sẻ và Diễn đàn mở giải quyết về các vấn đề gây áp lực trong cuộc sống.

·         Bản báo cáo về những tiến bộ hàng tháng được gửi về từng gia đình và đi cùng với những tư vấn của Giám sát viên.

NỘI QUY VÀ QUY ĐỊNH:

Chương trình còn một cách khác để tăng cường chức năng gia đình là bằng việc yêu cầu gia đình nghiêm túc tuân thủ chặt chẽ Nội quy và Quy định của Chương trình. Thực ra đây là một đòi hỏi khó khăn với các gia đình song cho đến nay nó lại là một trong các công cụ hữu hiệu của SELF. Với những điều khoản quy định “cho phép và nghiêm cấm” có tác dụng dẫn dắt các gia đình đến với những giá trị và văn hoá trong CBCĐ, chúng được thúc đẩy và thể hiện trong các gia đình.

Một số phụ huynh không đồng tình với quy định chặt chẽ là không tiếp xúc với người cai nghiện đang trong giai đoạn điều trị nội trú cao độ. Họ tỏ vẻ ưng thuận lúc ban đầu song theo thời gian họ dần cảm thấy bức xúc. Tuy nhiên như đã đề cập ở trước, vì đầy là yêu cầu nghiêm ngặt với cả người cai và với người thân trong gia đình nên các nhân viên của chương trình kiên quyết, không lay chuyển: Hoặc là tuân thủ theo yêu cầu, hoặc là đón ngưòi thân về nhà.

SELF chấp nhận hy sinh, kiên định theo lập trường của mình. Nó được thể hiện ngay từ khi bắt đầu. Để đảm bảo các gia đình có hiểu biết, nghiêm túc với quyết định của mình, họ phải trải qua Phần sơ tuyển trước khi con em họ được nhận vào điều trị. Họ sẽ được nhân viên quản trị phỏng vấn, có thể kéo dài mất 2 giờ. Đồng thời được phát các tờ rời giới thiệu chứa các thông tin về SELF và họ phải ký bản cam kết. Họ được dẫn đi tham quan cơ sở, được tiếp xúc với người đang điều trị cai nghiện. Điều này đảm bảo sự hiểu biết đầy đủ của gia đình với chương trình và cũng là cơ sở để SELF đối chất trong trường hợp nếu sau này gia đình có vi phạm quy định của chương trình.

MỘT SỐ CAN THIỆP KHÁC:

Đối thoại gia đình: Đây là một trong các công cụ hiệu quả nhất giải quyết các vấn đề gia đình. Đối thoại thành công đánh dấu chấm hết cho Giai đoạn Cao độ là giai đoạn thường mất khoảng 4 tháng. Đây là một bước quan trọng mà người cai nghiện phải đạt được, chứng minh sự quyết tâm của họ với chương trình bằng những thay đổi về hành vi và thái độ. Đó cũng là kết quả đầu tiên sau một thời gian dài cách ly và được trợ giúp bởi các cán bộ của chương trình, nhằm giải quyết các vấn đề giữa các cá nhân. Trong thời gian điều trị có nhiều cuộc đối thoại được tiến hành và giữa các cuộc đối thoại lại có phần Tư vấn Gia đình và Cá nhân.

Chương trình hoà nhập: Một hoạt động riêng rẽ mà SELF đưa ra đó là cơ hội cho phép các thành viên gia đình hoà nhập vào cơ sở điều trị nội trú. Nó giúp họ hiểu biết về cuộc sống trong môi trường CBCĐ và từ đó giúp họ phát triển. Có khá nhiều người cho biết là chương trình này đã giúp họ tăng cường các mối quan hệ hơn.

Xuất bản phẩm: Khuyến khích người cai nghiện viết bài trong quá trình điều trị sẽ giúp gia đình hiểu hơn về môi trường CBCĐ. ấn phẩm trong tờ Nhật báo của Trại giúp các gia đình bớt lo lắng về con em họ, đặc biệt trong thời gian họ không được phép gặp nhau. Những bài viết điển hình trong mục Self Journal giúp các thành viên trong gia đình cảm nhận, cảm thông hơn để cùng nhau chia sẻ và vượt qua những khổ đau do ma tuý gây ra.

Tóm lại, Tổ chức SELF dùng cách tiếp cận cả người nghiện và người thân của họ trong quá trình điều trị, đã giúp tăng cường sự phụ thuộc lẫn nhau của cả hai phía và đem lại thành công trong điều trị. Sự phụ thuộc lẫn nhau đó cho phép họ dựa vào sức mạnh và sự giúp đỡ của người khác để cùng nhau hoàn thiện cho cả gia đình.

 

SỰ THAM GIA CỦA GIA ĐÌNH TRONG QUÁ TRÌNH PHỤC HỒI

CỦA NGƯỜI NGHIỆN MA TUÝ

Fazal Rahman

Tổ chức Nhà trung chuyển PERTAPIS Singapore

GIỚI THIỆU:

Nghiện ma tuý có ảnh hưởng xấu về nhiều mặt với bản thân người nghiện, gia đình anh ta và với cả xã hội. Mối quan hệ giữa người nghiện và gia đình có xu hướng dần trở nên căng thẳng, mệt mỏi bởi sự thất vọng của gia đình. Gia đình cảm thấy xấu hổ vì có người thân nghiện ngập.

Một kế hoạch điều trị cai nghiện có hệ thống thường gồm có sự tham gia của gia đình song trên thực tế thì sự tham gia này chưa thể hiện cụ thể. Gia đình là nhân tố cỏ vũ, khích lệ, là động lực thúc đẩy người nghiện quyết tâm đoạn tuyệt với ma tuý do vậy mà yếu tố gia đình cũng cần phải được khích lệ tham gia vào quá trình phục hồi người nghiện ma tuý.

KINH NGHIỆM CỦA TỔ CHỨC PERTAPIS:

Khi vấn đề nghiện ma tuý trong cộng đồng người Mã lai ở Singapore trở nên nghiêm trọng, thì Tổ chức PERTAPIS – một tổ chức phúc lợi tình nguyện phi lợi nhuận, đã quan ngại là ma tuý có thể sẽ phá hỏng hết cả xã hội, gây nên những hậu quả khôn lường nếu như nó không được kiểm soát. Trên tinh thần của quan điểm này, PERTAPIS đã nhận đề nghị của chính phủ và thành lập một cơ sở điều trị (theo mô hình Nhà trung chuyển – Halfway House) cai nghiện cho nam giới.

Vào tháng 5/1989, PERTAPIS đã thành lập một Uỷ ban chỉ đạo để đề ra chính sách, phương hướng và hoạt động của cơ sở điều trị trên. Chương trình điều trị là 01 năm và có 04 giai đoạn riêng rẽ. Cấu trúc của chương trình gồm 06 trụ cột chính là: Tôn giáo, Gia đình, Đào tạo nghề, Tư vấn, áp lực nhóm và Nghỉ ngơi giải trí. Các trụ cột này tương hợp với nhau và kết quả là đem lại một môi trường an toàn có khả năng trợ giúp và phòng ngừa tái nghiện. Sự tham gia của gia đình trong quá trình phục hồi được thực hiện sau đó trên cơ sở phi thể thức.

Để đảm bảo là một hệ thống điều trị cai nghiện toàn diện, thì cần phải có thêm nhiều yếu tố được xem xét tính đến. Sự trợ giúp trong quá trình điều trị là quan trọng bởi xã hội thường có xu hướng xa lánh với người nghiện. Nếu chúng ta không chuẩn bị cho gia đình có những cách ứng xử đúng đắn thì toàn bộ quan hệ trong quá trình phục hồi sẽ bị ảnh hưởng.

 

Tháng 5/1991, PERTAPIS tiến hành áp dụng một phương pháp mới trong điều trị cai nghiện, đó là khái niệm Chữa bệnh Cộng đồng. Kỹ thuật sử dụng trong chương trình này được xây dựng thông qua một diễn đàn thảo luận trao đổi. Quá trình phục hồi tích hợp 5 yếu tố chủ chốt nhằm đạt đến những kết quả quan trọng và lâu dài: hoàn cảnh gia đình, áp lực thi đua, phần liệu pháp, tinh thần/tín ngưỡng, và mô hình vai trò.

SỰ THAM GIA CỦA GIA ĐÌNH:

Trong nhiều gia đình Mã lai theo đạo Hồi có mối quan hệ gần gũi và có sự coi trọng lòng hiếu thảo của con cái đối với cha mẹ. Song khi có một thành viên trong gia đình xa vào nghiện ngập thì ở một mức độ nào đó anh ta cũng bị gia đình xa lánh. Tuy nhiên tình yêu thương thì vẫn còn nguyên, một phần là yêu cầu của chương trình và một phần là mục tiêu để người nghiện tái hoà nhập với gia đình.

Gia đình cần tham gia vào quá trình phục hồi ngay từ đầu. Sự tham gia này khá quan trọng bởi chính họ là nguồn động viên, khích lệ cho cá nhân thay đổi và hoàn thiện. Nó được xem là một công cụ quan trọng để đạt được kết quả trong điều trị cai nghiện.

VAI TRÒ CỦA GIA ĐÌNH:

1. Một số yếu tố dẫn tới tái nghiện thường xoay quanh việc người cai nghiện đã không thể điêu chỉnh đầy đủ cho phù hợp với gia đình và việc gia đình không hiểu đầy đủ về nghiện ngập ma tuý. Vai trò của các các thành viên trong gia đình vẫn chưa được xác định đầy đủ và thiếu sự gần gũi và thông hiểu trong số các thành viên trong gia đình.

2. Gia đình vẫn còn thụ động trong việc trợ giúp cho người nghiện cải tạo để tốt đẹp hơn. Sự tác động và thi đua trong nhóm những người cai nghiện có tác dụng mạnh hơn ảnh hưởng của gia đình. Nhiều khi chính gia đình lại có những dung túng, không có những hỗ trợ cần thiết cho người cai nghiện. Chính thái độ dung túng của phụ huynh vô tình hay chủ ý đều có tác động đến con cái.

NHÓM TRỢ GIÚP GIA ĐÌNH CỦA TỔ CHỨC PERTAPIS:

Năm 1991, Cơ sở Halfway House của Tổ chức PERTAPIS bắt đầu đưa gia đình vào tham gia chương trình điều trị của mình. Lúc đầu các gia đình còn rất ngần ngại tham gia và cơ sở đã phải vận động tích cực họ. Nhóm Trợ giúp Gia đình (Hội các gia đình) đã hồ hởi bắt đầu hoạt động sau khi họ được giảng giải và hiểu biét hơn.

Nhóm Trợ giúp Gia đình (FSG) của Tổ chức PERTAPIS hiện đang tích cực tham gia vào các hoạt động của gia đình. Hoạt động của nhóm dựa trên học thuyết tự giác tự lực của khái niệm Chữa bệnh Cộng đồng.

Như tất cả chúng ta đều biết, gia đình chính là trường học đầu tiên của chúng ta, ở đó chúng ta học và thừa kế những giá trị văn hoá và cũng thông qua gia đình những giá trị đó được phát triển. Gia đình tạo điều kiện để phát triển đời sống tinh thần mà cái đó lại thường thiếu trong hầu hết các gia đình. Trong quá trình điều trị cai, gia đình cũng cần được trợ giúp để thực hiện chức năng của gia đình cho sự hoà nhập của các thành viên.

SỰ THÀNH LẬP CỦA NHÓM TRỢ GIÚP GIA ĐÌNH:

Sự thành lập này có thể được thực hiện gồm 4 giai đoạn là: Giai đoạn 1 kéo dài 2 tháng nhằm xây dựng mối quan hệ với các thành viên trong gia đình trong những dịp đến thăm nom. Các yêu cầu sẽ được giải thích với gia đình. Tại giai đoạn 2, những định hướng ban đầu được đề ra đều đặn nhằm giúp gia đình quen dần với mục tiêu của Nhóm Trợ giúp Gia đình. Các gia đình họp đều đặn và được trợ giúp bởi nhân viên của cơ sở Halfway House. Giai đoạn này kéo dài từ 3 đến 4 tháng.

Các hội thảo được tổ chức đều đặn trong giai đoạn 3, kéo dài khoảng 6 tháng. Trong hội thảo có định hướng cho các thành viên với những kỹ năng tư vấn cơ bản, thảo luận và tìm ra các giải pháp cho các vấn đề mà họ gặp phải trong cuộc sống hàng ngày. Nó cũng giúp để họ hiểu hơn về con cái hoặc vợ chồng. Phần họp có thể kéo dài 1,5 giờ. Các thành viên cần giúp đỡ nhau và khuyến khích nhau tiến bộ.

Từ tháng thứ 6 trở đi, gia đình có thể tham gia vào nhiều hoạt động khác như dã ngoại, nấu ăn cuối tuần, tổ chức các hoạt động văn hoá, vv... Đây là giai đoạn chuẩn bị cho gia đình đón nhận người thân trở về. Họ cần có khả năng đương đầu, giải quyết được với người cai nghiện.

KẾT LUẬN:

Kết luận lại thì tôi đã nêu ngắn gọn về sự tham gia và tác động đối với gia đình. Khi trong gia đình có người nghiện thì mọi thành viên trong gia đình đó đều bị ảnh hưởng và tác động xấu. Tác động tích cực từ phía cha mẹ hay vợ chồng là điều cần thiết và rất quan trọng trong quá trình cai nghiện và điều chắc chắn, không còn nghi ngờ, là nó có đóng góp tích cực để đạt được kết quả điều trị thành công. Chúng tôi cũng cảm thấy tự hào là đã góp một phần trách nhiệm vào thành công đó.

 

TỔ CHỨC YAYASAN INSAN PENGASIH INDONESIA​

Melanie Hermanto

Tổ chức Yayasan Insan Pengasih Indonesia (YIPI)

GIỚI THIỆU:

Khi có một người thân yêu của bạn nghiện các chất hướng thần như ma tuý, rượu, cocaine, thuốc kê đơn, cần sa, vv... thì bạn luôn mong chờ là có một ngày nào đó người thân yêu đó sẽ mong muốn được giúp đỡ.

Nghiện ngập không chỉ ảnh hưởng thể chất và tâm lý của người nghiện mà nó còn ảnh hưởng tới nhiều mặt của xã hội. Điều này có nghĩa là nghiện ngập không chỉ phá huỷ cuộc sống của người nghiện mà còn tàn phá cả gia đình người nghiện.

Khi một người nghiện bước vào Chữa bệnh Cộng đồng, chúng tôi điều trị cho họ liên tục, từ lúc nhập viện cho đến giai đoạn hõ trợ sau điều trị. Và dù là điều trị nội trú hay ngoại trú thì nó cũng sẽ không hiệu quả nếu chúng ta chỉ điều trị mỗi người nghiện mà không tính đến yếu tố tham gia của gia đình.

Vì vậy điều trị cho người nghiện và công tác hỗ trợ, giáo dục cho gia đình đều phải song hành.

VỀ ĐẶC TRƯNG CỦA SỰ ĐỒNG PHỤ THUỘC Ở INDONESIA:

Phần lớn người nghiện ở Indonesia là thuộc tầng lớp trung và thượng lưu. Phần lớn trong số họ là có khả năng về tài chính, kinh tế và có địa vị xã hội nhất định.

Do vấn đề ma tuý vẫn còn là mới mẻ ở Indonesia nên hầu như gia đình chưa có nhận thức và hiểu biết để giải quyết với vấn đề này.

Họ thường cố gắng che giấu mọi người bằng việc từ chối sự giúp đỡ hoặc đưa người nghiện đi ra nước ngoài.

Với quan niệm rằng gia đình vẫn được coi là êm ấm, không có chuyện gì xảy ra trong chừng mực mà người khác không biết.

Chính điều đó đã cản trở họ nhận được trợ giúp và họ sẽ luôn sống trong lo lắng và buồn rầu. Họ có thể đổ lỗi cho nhau về bê bối này.

NHÓM TRỢ GIÚP GIA ĐÌNH:

Tổ chức YIPI ý thức được hiện tượng đồng phụ thuộc nêu trên và trạng thái tâm lý của các phụ huynh có con cái nghiện.

Một trong những biện pháp mà chúng tôi sử dụng trong điều trị cai nghiện là đưa gia đình tham gia vào chương trình điều trị.

Nhóm trợ giúp gia đình là một trong những chương trình can thiệp mà chúng tôi đã triển khai.

Tổ chức của chúng tôi trước đây là một tổ chức theo mô hình của một quỹ. Tại thời điểm đó, số lượng các nhóm trợ giúp gia đình này bị suy giảm.

Đồng thời vào lúc đó nhóm trợ giúp gia đình gặp phải tình trạng là bắt đầu hoạt động xa rời mục tiêu chính.

Hiện nay nhóm trợ giúp gia đình không còn hoạt động theo mô hình tổ chức cũ mà hoạt động dưới sự điều hành và hướng dẫn của đội ngũ nhân viên của chúng tôi.

Chúng tôi vẫn đang cố gắng phát triển một nhóm trợ giúp gia đình độc lập. Chúng tôi mong muốn có được một nhóm trợ giúp gia đình vững chắc để giúp chúng tôi duy trì chương trình.

Như chúng ta đã biết, trong CBCĐ có thành lập nhóm trợ giúp gia đình và nó cũng có ảnh hưởng đến kết quả điều trị.

Khi nhóm trợ giúp gia đình đạt được mục tiêu đề ra thì nó cũng sẽ giúp rất nhiều cho chương trình.

Sự nuông chiều và can thiệp thái quá của cha mẹ là những vấn đề khá phổ biến mà chúng tôi thường thấy và chúng tôi có gắng tránh điều này bằng cách luôn tăng cường nhắc nhở về những điều không được làm hoặc xảy ra trong chương trình đối với đội ngũ nhân viên.

Chúng tôi cũng thường xuyên họp giao ban để quản lý và đảm bảo những điều đó sẽ không thể xảy ra.

Chúng tôi không cho phép nhân viên được nhận bất kỳ cái gì, quà cáp từ các phụ huynh. Nhân viên có thể thông báo với chúng tôi nếu như họ bị buộc phải nhận những vật đó.

Loạt các yêu cầu trong CBCĐ đã được áp dụng trong tổ chức của chúng tôi. Những yêu cầu này cũng đã giúp chúng tôi tránh các sai sót.

MỤC TIÊU CỦA NHÓM TRỢ GIÚP GIA ĐÌNH:

1.      Giáo dục, giảng giải cho các phụ huynh tham gia chương trình

-   Hiểu biết về vấn đề nghiện ngập

-   Hiểu biết về hoạt động của chương trình

-   Phá đi tư tưởng là không chữa khỏi được nghiện

2.      Hình thành nhóm chia sẻ với sự tham gia của các gia đình có người nghiện

3.      Các phụ huynh giúp đỡ, giảng dạy cho nhau

4.      Tối ưu kết quả điều trị cuối cùng của người cai

HƯỚNG DẪN:

·        Hình thức can thiệp nhẹ nhàng và tôn trọng

·        Bớt gây áp lực với người nghiện, gia đình và tất cả những người có liên quan

·        Giảng dạy cho gia đình cách làm thay đổi tư duy của người nghiện để họ chấp nhận sự giúp đỡ

·        Tạo cho gia đình địa điểm thuận lợi, an toàn để trò chuyện khuyên giải về bệnh tình của người thân của họ

NHỮNG THÁCH THỨC TRONG VIỆC PHÁT TRIỂN NHÓM TRỢ GIÚP GIA ĐÌNH:

·        Các yếu tố văn hoá

·        Sự đồng phụ thuộc

·        Cam kết quyết tâm

·        Hiểu sai về chương trình nhóm trợ giúp gia đình

Đang xem 366

Hôm nay 453

Tổng lượt xem 15,360,716