THỜI GIAN LÀM VIỆC 24/24
 

HOTLINE : (028) 6270 0119 - (028) 2215 4274
0982 120 908 - 090 371 5529 - 0933 161 985
Cơ sở 1: 1051 Bình Quới (XVNT) - P.28 - Q.Bình Thạnh - Tp.HCM
Cơ sở 2: 978 Nguyễn Duy Trinh - P. Phú Hữu - Q9 - Tp.HCM

TRUNG TÂM ĐIỀU DƯỠNG VÀ CAI NGHIỆN MA TÚY THANH ĐA 
Địa chỉ : 1051 Bình Quới (Xô Viết Nghệ Tĩnh) - P.28 - Q.Bình Thạnh - Tp.HCM
Điện thoại: (08).38986513 - 38986515(Ext:12) - (08).22154274 - MST: 0301910027

CHUYỆN VỀ MỘT BÁC SĨ ĐIỆP BÁO...

Khi các đồng chí - đồng nghiệp đang ngày đêm mổ cứu cho các thương binh trong làng mưa bom đạn của địch thì anh lại là một điệp viên đơn tuyến trong vai trò bác sĩ, Trưởng quân y lữ đoàn 258 thủy quân lục chiến cứu chữa cho những người chống phá cách mạng. Khi đất nước giải phóng, không trở về ngay để đoàn tụ với gia đình và người thân, anh lại đi... Tập trung, cải tạo. Khi đồng nghiệp cùng lứa đi tu nghiệp nước ngoài, anh trở về với tù nhân, can phạm. Khi cần sự an nhàn, nghỉ dưỡng, anh lại dấn thân vào cuộc chiến cùng những người nghiện ma túy... Đó chính là câu chuyện về Bs. Nguyễn Hữu Khánh Duy - Thiếu tá Bộ chỉ huy phản gián, Công an nhân dân TP.HCM.

ÂM THẦM NHỮNG CHIẾN CÔNG...

Xuất thân từ gia đình nho giáo, tham gia các phong trào đấu tranh chống Diệm đàn áp Phật tử ở Đà Nẵng, chống chế độ ngụy quyền và đế quốc Mỹ ở Quảng Nam từ năm 1963 đến 1966, nhưng chỉ khi vào Sài Gòn theo học tại trường đại học y khoa (1966) và tham gia các phong trào đấu tranh của sinh viên học sinh, Nguyễn Hữu Khánh Duy mới thực sự tiếp cận với Cách mạng. Anh từng giữ nhiều công tác lãnh đạo trong các tổ chức của cách mạng như: Chủ tịch Ủy ban đấu tranh, Chủ tịch Ban đại diện sinh viên y khoa, Đoàn trưởng Đoàn công tác y tế sinh viên Y - Nha - Dược, Trưởng đoàn Đoàn văn nghệ sinh viên Y - Nha... Chính vì thế, đến năm 1971, anh đã tham gia hoạt động an ninh vũ trang, sau đó là Cụm phó Cụm điệp báo A 10 thuộc Ban An ninh T4 (Sài Gòn _ Gia Định) với bí danh Nam Quang.

Bs Khánh Duy nhớ lại: “Năm 1971 - 1972, các tổ chức của Thành đoàn và hoạt động Ban đại diện các trường đại học gần như tê liệt. Khả năng không giữ được chức Chủ tịch Ban đại diện các trường y khoa và nha khoa là quá rõ. Trước tình hình đó, Đoàn công tác y tế sinh viên y - nha - dược được thành lập để giữ lại hoạt động cách mạng, quần chúng cảm tình của 3 trường”. Trong vai trò đoàn trưởng, anh đã xây dựng cương lĩnh hoạt động của đoàn là làm công tác y tế - xã hội thuần túy , độc lập với ban đại diện sinh viên của các trường trên và được hiệu trưởng 3 trường đồng ký và đóng dấu chấp nhận hoạt động. Đứngvề pháp lý, hoạt động của đoàn rất công khai, nhưng mục đích bên trong là tạo sân chơi cho các đối tượng cảm tình và hoạt động cách mạng. Đoàn thànhlập các ban văn hóa, y tế, xã hội và báo chí, sinh hoạt bằng nhạc của sinh viên tranh đấu, viết những bài báo chống chiến tranh, đòi hòa bình, chống bất công, chống đàn áp, bắt bớ học sinh - sinh viên. Hằng tuần, đoàn tổ chức đi vào đời sống người dân lao động (chủ yếu quận 4 và quận 8) để khám bệnh, phát thuốc và nhỗ răng cho người nghèo.

Thuốc đi xin từ các xí nghiệp dược về tiếp tế cho các học sinh, sinh viên, cán bộ, đồng chí bị địch bắt giam và gởi vào khu. Thông qua những hoạt độngnày, dù bị cảnh sát mật của Sài Gòn theo dõi rất kỹ, nhiều cán bộ An ninh T4, Thành đoàn vẫn có cơ hội xuống người dân làm công tác tư tưởng, vận động đấu tranh đoài dân sinh, dân chủ, căm thù chế độ và đòi chấm dứt chiến tranh. Công tác này cũng phân loại được tâm tư nguyện vọng của quần chúng, xây dựng mạng lưới cơ sở và tạo dược nhận thức của quần chúng về cách mạng, góp phần cổ vũ quần chúng nổi dậy giải phóng quận 4 khi quân ta tiến vào Sài Gòn (30/04/1075).

Năm 25 tuổi, tốt nghiệp bác sĩ cũng chính là lúc Nguyễn Hữu KHánh Duy được tổ chức trao nhiệm vụ hoạt động trong hàng ngũ địch. Đồng chí Trần Ngọc Ban (nguyên phó Bí thư Thành ủy TP.HCM, bí danh Mười Hương) chỉ đạo: “Năm Quang cần phải đi để giữ thế hợp pháp. Đây là điều kiện tồn tại hoạt động ở thành thị, phục vụ cho yêu cầu trinh sát đánh địch của Ban an ninh T4”. Với võ bọc “an toàn” từ phía gia đình: cha là Giám đốc Sở tài chánh - kế toán của Tổng cựu bưu chính miền Nam, anh rễ làm Tổng quản lý văn phòng Bộ nội vụ chế độ Nguyễn Văn Thiệu, em gái là Chánh văn phòng cho Hoàng Đức Nhã (Tổng ủy trưởng dân vận - chiêu hồi), anh được sự tin tưởng của chính quyền ngụy và trở thành bác sĩ Trưởng quân y của Tiểu đoàn 6 (Trâu điên) rồi Lữu đoàn 258 thủy quân lục chiến. Tuy vậy, rất ít ai biết cả gia đình anh đều là cơ sở cách mạng (em gái anh sau này là Phó phòng tình báo Công an TP.HCM).

Trong vai trò bác sĩ trưởng quân y với cấp hàm đại úy, anh một mặt tiếp tục điều hành mạng lưới tình báo Sài Gòn: mặt khác, để làm giảm bớt ý chí và tiêu hao sinh lực địch, anh cho những người lính thủy quân lục chiến được điều trị lâu hơn (như cảm sốt thông thường chỉ nghỉ 3 ngày anh cho nghỉ 7 ngày). Ngoài ra, cứ một lính bị thương, anh quy định phải có từ 10 - 20 người khác cho máu với 10cc/lượt/người. Những người lính cho máu được hưởng bồi dưỡng, vừa được miễn ra chốt tiền tiêu trực chiến nên ai cũng vui vẻ. Lâu dần, việc canh tác thiếu người và trở nên lõng lẻo. Bên cạnh đó, bằng những kỹ thuật chuyên môn, anh còn giúp nhiều người lính để họ được giải ngũ, trở về với gia đình mà không khỏi hàm ơn người bác sĩ... Rồi những lúc ngồi uống rượu, trong giọng điệu “khề khà”, anh làm công tác binh vận, tuyên truyền phản chiến, làm rệu rã thêm sự bất mãn ở binh lính. Nguyên một thời gian dài, đơn vị không có lìnhnào bị thương hay bị bệnh chết. Và điều khôi hài đã xảy ra, Chuẩn tướng Bùi Thế Lân - Tư lệnh Sư đoàn thủy quân lục chiến đáp trực thăng xuống, gắn lên ngực anh huy chương “Anh dũng bội tinh” trong một nghi lễ trang trọng bên dòng sông Thạch Hãn (chiến trường Thừa Thiên Huế). Ngay sau đó, tờ báo Sóng Thần của Sư đoàn thủy quân lục chiến có bài viết ca ngợi Bs. Nguyễn Hữu Khánh Duy là “Anh hùng quân y thủy quân lục chiến” (!)

BÁC SĨ CỦA TRẠI GIAM VÀ NGƯỜI NGHIỆN

Làm điệp báo đơn tuyến, hoạt động bí mật nên anh thường lặng lẽ trải qua không ít tủi nhục, chịu đựng nhiều tiếng chê trách, khinh bỉ của ngươì thân, của bạn bè và ngay cả những người đã một thời cùng anh hoạt động trong phong trào sinh viên - học sinh... Khi miền Nam giải phóng, chưa kịp vui mừng thì anh được tổ chức trao cho tờ giấy giới thiệu đi... tập trung cải tạo. Thế nhưng, đồng đội lại không hiểu hết ý nghĩa, nhiệm vụ của chuyến công tác đặc biệt này là để nắm tình hình trong trại cải tạo, nên người xót xa, người nghi ngờ. Đau buồn hơn, những thàng ngày “nằm trực” trong trại cải tạo, anh còn bị một cú sốc nặng nề về tình cảm do bị hiểu làm nhân thân chính trị...

Hơn 6 tháng sau, trước tình hình và yêu cầu mới, anh “ra trại” để chuyển về bộ phận Bảo vệ chính trị thuộc Ban An ninh nội chính TP.HCM với quân hàm… thiếu úy (vì chưa vào Đảng nên không thể đeo quân hàm cao hơn). Sau đó, anh được bố trí về Trại giam Chí Hòa với vai trò mới: Bác sĩ trưởng trạm xá trại giam. Từ năm 1976 - 1983, anh là bác sĩ độc nhất ở trại giam và điều trị cho hàng chục ngàn bệnh nhân. Có đêm, trại phải tiếp nhận đến cả trăm can phạm nghiện ma túy với đủ loại bệnh tật. Anh phải tự học tập và rút kinh nghiệm, tiếp cận và nhận thức về ma túy thông qua đối tượng sử dụng là tù nhân, can phạm. Lúc này, tình hình kinh tế khó khăn nên ngoài thời gian ở trại, anh cùng vợ con còn phải nuôi heo, nuôi gà, làm bánh bông lan hằng đêm đi bán tại chợ Cầu Ông Lãnh.

Từ năm 1983 - 1990, anh về làm công tác bảo vệ An ninh Văn hóa - Tư tưởng, phụ trách lĩnh vực Y tế, Xã hội, lao động, Khoa học, Kỹ thuật và bảo vệ khối Dân - Chính - Đảng. Ở công tác mới này, anh nhận thức vấn nạn ma túy ở tầm vĩ mô hơn trên diện cộng đồng xã hội. Đây cũng là thời điểm nước ta bị “chảy máu chất xám” nghiêm trọng, Nhiều trường đại học, nhiều tổ chức phi chính phủ ở các nước trên thế giới đề nghị cấp học bổng cho bác sĩ ở TP.HCM đi đào tạo chuyên sâu thì vẫn có những ý kiến tỏ ra ngần ngại. Anh đã mạnh dạn đề xuất với Ban giám đốc Công an thành phố xác minh lý lịch bảo đảm cho anh em đi tu nghiệp nước ngoài. Anh nói rất chân tình: “Mấy anh, chị đi học thật tốt rồi về phục vụ đất nước. Anh, chị về thì bạn bè của mình mới được đi và phía nước ngoài họ cũng tin tưởng và tiếp tục mời!”. Và chuyến đi đầu tiên ấy không có ai ở lại. Trong đợt này, có các bác sĩ tên tuổi như Văn Tần, Trần Đông A, Trần Thành Trai, Võ Văn Thành, Nguyễn Chấn Hùng và cả ê-kíp mổ của Viện tim không ai ở lại và hiện nay họ đã có nhiều đóng góp to lớn cho ngành y khoa của đất nước.

Những năm 1990, khi chuyển sang làm chuyên môn của bác sĩ Phó giám đốc Viện điều dưỡng thành phố, anh miệt mài nghiên cứu và viết một số đề án khả thi như “Thành lập Bệnh viện điều dưỡng và phục hồi chức năng bệnh nghề nghiệp”, “Dự án, “Thành lập Khu du lịch sinh thái và điều dưỡng Bình Châu”… Từ 1995 - 2000, khi là Hội thẩm Tòa án nhân dân TP.HCM, nhận thức về ma túy, nhận thức về ma túy của anh tăng thêm một cấp khi tiếp cận những hành vi tội phạm của người buôn bán ma t1uy. Chính những tích lũy lâu dài về ma túy và trước thách thức của tệ nạn này mà khi về hưu, ý tưởng thôi thúc và anh quyết định mở một Trung tâm cai nghiện cùng những đồng đội cũ (đó là: thượng tá Đinh Ngọc Sơn, thượng tá Đặng Văn Điểu, thiếu tá Ts. Bs. Trương Mộc Lợi, trung úy Nguyễn Anh Tuấn…) Từ quy mô nhỏ hẹp, đến nay, Trung tâm Điều Dưỡng & Cai Nghiện Ma Túy Thanh Đa do anh đứng đầu đã cắt cơn giải độc, nâng cao sức khỏe (theo phác đồ của Bộ Y tế), giáo dục trị liệu, phục hồi hành vi nhân cách, giải quyết việc làm, theo dõi hậu cai cho hàng ngàn học viên, trở thành địa chỉ cai nghiện uy tín trên cả nước, nhiều Việt kiều cũng đã về đây cai nghiệ. Riêng mình, anh luôn tìm tòi tư liệu, báo cáo các đề tài về cai nghiện phục hồi tại các hội thảo toàn quốc cũng như toàn thành phố. Ngoài ra, anh còn tham gia giảng dạy cho các cán bộ làm công tác cai nghiện ma túy cả nước. Cùng với tấm lòng và trách nhiệm, anh gần như “ăn, ngủ” cùng học viên. Chẳng thế, khi đưa tôi đi tham quan Trung tâm, nhiều học viên trìu mến gọi anh là “bố”.

PHI THƯ

 

 

Đang xem 205

Hôm nay 714

Tổng lượt xem 15,363,416